Em Ba Sàm

Archive for Tháng Sáu 17th, 2011

109. QUAN HỆ TRUNG – MỸ DƯỚI SỰ SUY THOÁI CỦA BÁ QUYỀN

Posted by embasam1 trên Tháng Sáu 17, 2011

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

QUAN HỆ TRUNG – MỸ DƯỚI SỰ SUY THOÁI CỦA BÁ QUYỀN

(phần đầu)

(Tạp chí “châu Á-Thái Bình Dương đương đại, Trung Quốc”)

 Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ Hai, ngày 13/06/2011

Quan hệ Trung-Mỹ luôn được coi trọng nhất trong các mối quan hệ đối ngoại của Trung Quốc. Sự tốt lên hay xấu đi của mối quan hệ này cũng đang ảnh hưởng trực tiếp tới các quyết sách và chiến lược đối ngoại của Trung Quốc. Mấy năm gần đây, quan hệ Trung-Mỹ có nhiều thăng trầm, vừa có sự đối đầu cục bộ, ví dụ sự kiện Kitty Hawk (2008), sự kiện Impeccable (2009), vừa có những canh bạc trên vũ đài quốc tế, ví dụ hội nghị về biến đổi khí hậu thế giới ở Côpenhaghen, nhưng về tổng thể là giữ ổn định. Chiến lược của Mỹ đối với Trung Quốc cũng im ắng trải qua một loạt thay đổi, từ coi Trung Quốc là “bên có lợi liên quan” tới đề xuất “Trung-Mỹ”, nhóm 2 nước Trung-Mỹ (G-2) và dần quá độ tới “tái đảm bảo chiến lược”. Bài viết tìm cách thông qua điều chỉnh những thay đổi, nội dung và cơ sở hiện thực trong chiến lược của Mỹ đối với Trung Quốc 5 năm qua, từ góc độ bá quyền của Mỹ suy yếu để thảo luận và nhận thức thực chất những thay đổi này. Điều này giúp lý giải chiến lược của Mỹ đối với Trung Quốc, nhận thức đúng đắn địa vị và ý nghĩa của Trung Quốc trong chiến lược của Mỹ.

Từ “bên có lợi ích liên quan” tới “tái đảm bảo chiến lược”

Tháng 9/2005, trong khi phát biểu về quan hệ Trung -Mỹ. Ngoại trưởng Mỹ Zoellick có đề cập: “Mỹ và Trung Quốc là hai bên tham gia có lợi ích liên quan trong hệ thống quốc tế”. Bài phát biểu coi Trung Quốc là “bên có lợi ích liên quan” của Zoellick lập tức làm dấy lên sự quan tâm của các giới. Từ khi Tổng thống Bush lên cầm quyền năm 2001 tới nay, Mỹ luôn định nghĩa Trung Quốc là “kẻ cạnh tranh chiến lược”, việc đưa ra “bên có lợi ích liên quan” đã hình thành sự tương phản rõ rệt với lập trường trước đây của Bush, chứng tỏ Mỹ đã có những thay đổi lớn trong cách đánh giá vị trí và vai trò của Trung Quốc trong hệ thống quốc tế. Theo lời giải thích của Zoellick, “bên có lợi ích liên quan” nghĩa là: Mỹ “cần nhìn xa hơn một chút trong phương diện chính sách”, tức là chính sách “tiếp xúc” giữa Mỹ và Trung Quốc hiện nay cần vươn xa hơn, bao trùm nhiều lĩnh vực hơn. Đã là “bên có lợi ích liên quan”, hai bên cần cùng nhau gánh vác quyền lợi nghĩa vụ trong lĩnh vực quan hệ quốc tế, ví dụ như an ninh, ngăn chặn phổ biến vũ khí hạt nhân, Đông Bắc Á và vấn đề hạt nhân Iran v.v…

Cách đề cập “nhóm hai nước” Trung-Mỹ đã xuất hiện từ năm 2004, do C. Fred Bergsten, người sáng lập Trung tâm nghiên cứu kinh tế quốc tế Peter G. Peterson của Mỹ, đề xuất. Ông cho rằng “nhóm hai nước” Trung – Mỹ là một trong 4 “nhóm hai nước” (G-2) Mỹ cần dốc sức bồi dưỡng trong tương lai. Đây có thể coi là sự khởi đầu của ý tưởng “nhóm hai nước” Trung-Mỹ. Sau đó, cách đề cập “nhóm 2 nước” Trung -Mỹ dần xuất hiện trên báo chí và được các cơ qun thông tin đại chúng quan tâm. Đặc biệt là tờ “Thời báo tài chính” Anh ngày 23/5/2007 đã có bài bình luận “G2 trỗi dậy, Trung-Mỹ cô lập G7”, đưa khái niệm “nhóm hai nước” Trung-Mỹ tới chỗ có những cuộc tranh luận gay gắt, bài viết chỉ rõ: “Bất luận xem xét từ góc độ nào, đối thoại chiến lược Trung-Mỹ đang được tiến hành rất có khả năng chính là một mô hình thu nhỏ của tổ chức G2 chủ đạo các sự vụ kinh tế trên toàn cầu trong tương lai”.

Khái niệm “Trung-Mỹ” bắt nguồn từ nhà kinh tế học người Mỹ Niall Ferguson và giáo sư lịch sử kinh tế Đại học tự do Béclin Moritz Schularick. Năm 2007, hai ông cùng hợp tác viết bài “Tái nhận thức ‘Trung-Mỹ’”, cho rằng “đặc trưng rõ nét nhất trong nền kinh tế thế giới hiện nay không phải là sự thiếu hụt tài sản hoặc dư thừa quá mức mang tính lưu động mà là sự chênh lệch giữa mức đội lợi nhuận của doanh nghiệp và lãi suất thực tế, nguyên nhân quan trọng gây ra hiện tượng này là do sự nâng cao của “Trung Mỹ”. Theo định nghĩa của Niall Ferguson, “Trung-Mỹ” chủ yếu là cộng đồng lợi ích được tạo thành bởi Mỹ – nước tiêu dùng lớn nhất và Trung Quốc – nước dự trữ lớn nhất, cũng như những ảnh hưởng của cộng đồng lợi ích này đối với toàn bộ nền kinh tế thế giới. Cộng đồng này đã tập hợp những sở trường của hai bên gồm Trung Quốc – thị trường mới nổi có tốc độ tăng trưởng nhanh nhất thế giới và Mỹ – nền kinh tế phát triển nhất trong ngành tài chính toàn cầu.”

Tháng 6/2008, Bergsten có viết bài trên tạp chí “Foreign Affairs” Mỹ: “Quan hệ đối tác bình đẳng: Oasinhton nên đối phó thế nào trước các thách thức kinh tế của Trung Quốc”, chủ trương Trung Quốc và Mỹ lập thành “nhóm hai nước”, “cùng chia sẻ quyền lãnh đạo kinh tế toàn cầu”. Xét về mặt lý luận, bài viết này đã trình bày một cách có hệ thống những nội dung và ý tưởng của “nhóm hai nước” Trung-Mỹ, cho rằng chỉ đặt Trung Quốc ở vị trí “bên có lợi ích liên quan có trách nhiệm” vẫn chưa đủ, nếu muốn Trung Quốc gánh vác nhiều trách nhiệm quốc tế hơn thì phải để họ trở thành nước cùng lãnh đạo thật sự. Vì vậy, Bergsten kiến nghị cần nâng cấp hơn nữa Đối thoại kinh tế chiến lược Trung-Mỹ thành “cục diện nhóm 2 nước lãnh đạo trật tự kinh tế thế giới”. Đến lúc này, khái niệm “Trung-Mỹ cùng trị” chính thức được nâng lên tầm cao lý luận. Tại “Cuộc hội thảo kỷ niệm 30 thiết lập quan hệ ngoại giao Trung-Mỹ” được Hội học thuật ngoại giao nhân dân Trung Quốc, Viện nghiên cứu quan hệ Trung-Mỹ Kissinger và Trung tâm Woodrow Wilson của Mỹ cùng tổ chức vào ngày 12 – 13/1/2009, một số người như Kissinger và Bzrezinski công khai khởi xướng thiết lập “quan hệ đối tác chiến lược xuyên Thái Bình Dương” và “nhóm 2 nước phi chính thức”, làm cho ý tưởng “nhóm hai nước” Trung-Mỹ từ cấp độ kinh tế được nâng lên cấp độ chiến lược. Nói tóm lại, mục đích chính của cái gọi là “Trung-Mỹ cùng trị” của Mỹ là: dùng phương thức chia sẻ quyền lực quốc tế thích hợp đưa Trung Quốc đang vươn lên vào hệ thống bá quyền do Mỹ chủ đạo. Tuy nhiên cũng có quan điểm cho rằng “Trung-Mỹ cũng trị” không thể thực hiện, mối quan hệ “cộng sinh” giữa Trung Quốc và Mỹ về kinh tế không thể lấp vào những bất đồng về chính trị, lợi ích an ninh, và mục tiêu chiến lược khác nhau làm cho ý tưởng Trung-Mỹ cùng quản lý chẳng qua chỉ là những “ảo tưởng viển vông”. Năm 2009, tạp chí “Foreign Affairs” Mỹ đăng bài viết “Ảo ảnh của G2”, nhấn mạnh tầm quan trọng của Trung Quốc không thể che giấu vị trí nhầm chỗ của Trung Quốc và Mỹ về mặt lợi ích, quan niệm giá trị và năng lực. Mặc dù Mỹ cần hợp tác với Trung Quốc để đối phó với các thách thức toàn cầu, nhưng việc nâng cấp quan hệ song phương mà không giải quyết được những bất đồng thực tế sẽ không những chẳng có kết quả gì, mà cuối cùng sẽ chỉ trích nhau chứ không phải là mối quan hệ đối tác thành công. Khái niệm “Trung-Mỹ” và “G-2” tuy chưa được các quan chức Mỹ thừa nhận, nhưng đã dẫn tới những cuộc thảo luận gay gắt trong giới học thuật và một số cựu quan chức, trên một mức độ nào đó cũng có thể được coi là cuộc thăm dò chính sách chính thức của Mỹ. Trước tình hình này, giới học thuật Trung Quốc cũng triển khai những cuộc thảo luận kịch liệt, nhưng phần lớn lại giữ thái độ tiêu cực, cho rằn những nhân tố kiềm chế mang tính cơ cấu như kết cấu nhận thức, kết cấu cộng sinh kinh tế không hài hoà giữa Trung Quốc và Mỹ và kết cấu quyền lực quốc tế là nguyên nhân quan trọng khiến “Trung-Mỹ cùng trị” không khả thi. Có học giả cho rằng đây chính là cái bẫy phương Tây bố trí cho Trung Quốc, “bề ngoài niềm nở nói cười, nhưng trong lòng rắp tâm sát hại”. Chính phủ Trung Quốc thì công khai từ chối ý tưởng “Trung-Mỹ” và “nhóm hai nước”.

Tháng 9/2009, trong khi diễn thuyết ở Oasinhton, Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ James Steinberg lần đầu tien khởi xướng “tái đảm bảo chiến lược” Trung-Mỹ, và nêu rõ: “Chúng tôi (Mỹ) và các nước đồng minh của mình sẽ không kiềm chế Trung Quốc, ngược lại, chúng tôi hoan nghênh sự trỗi dậy của một nước lớn Trung Quốc phồn vinh. Tuy nhiên, Trung Quốc cũng cần tìm cách để các nước khác yên tâm, bảo đảm sự phát triển và lớn mạnh của họ không phải trả giá bằng an ninh và hạnh phúc của nước khác”. Do đó, “hai bên cần dốc sức xoa dịu các mối lo ngại của nhau, triển khai hợp tác vì mục tiêu chung bằng nhiều con đường nhằm xây dựng một hệ thống quốc tế dựa trên sự tin cậy lẫn nhau”. Ông cho biết dự tính ban đầu trong chính sách của Mỹ đối với Trung Quốc là “không một quốc gia nào có thể đơn độc đối mặt với cách thách thức trên thế giới”, huống hồ “phần lớn các nước đứng trước những mối đe doạ toàn cầu giống nhau”. “Tái đảm bảo chiến lược” dần trở thành khung mới trong chính sách của Chính quyền Obama đối với Trung Quốc, hàm nghĩa của cụm từ này là Trung Quốc và Mỹ cần tìm cách nêu bật và nhấn mạnh lợi ích chung của hai nước, đồng thời dùng phương thức trực tiếp bắt tay tháo gỡ căn nguyên nảy sinh sự không tin cậy lẫn nhau trong lĩnh vực chính trị, quân sự hay kinh tế. Chính quyền Obama cho rằng Trung Quốc và Mỹ có không gian hộp tác rộng rãi trong việc cùng giải quyết những vấn đề như phục hồi kinh tế toàn cầu, khí hậu toàn cầu ấm lên, vấn đề hạt nhân Iran và Bắc Triều Tiên, ổn định Ápganixtan và Pakixtan, và đã giành được những thành tựu khiến người khác ngưỡng mộ nhưng cũng đang giữ mối hoài nghi đối với Trung Quốc trong một số vấn đề nào đó, ví dụ vấn đề công khai quân sự, hiện đại hoá vũ khí hạt nhân chiến lược, khả năng tấn công ngoài không gian vũ trụ và khả năng tấn công không gian mạng không ngừng được tăng cường của Trung Quốc cũng như vấn đề eo biển Đài Loan và vấn đề lãnh hải vùng đặc quyền kinh tế của Trung Quốc liên tiếp xảy ra tranh chấp trong thời gian gần đây. Trong thời gian Obama ở thăm Trung Quốc tháng 11/2009, “Tuyên bố chung” giữa hai nước đã là sự phản hồi đối với “tái đảm bảo chiến lược”, trình bày lại những nhận thức chung của hai nước cũng như các mục tiêu liên quan tới phát triển và hợp tác trong 5 phương diện từ “quan hệ hai nước”, “thiết lập và khơi sâu sự tin cậy chiến lược lẫn nhau”, “hợp tác kinh tế và phục hồi toàn cầu”, “những thách thức khu vực và mang tính toàn cầu”, “biến đổi khí hậu, năng lương và môi trường”. “Tuyên bố chung” chỉ rõ: “Hai bên cho rằng việc bồi đắp và làm cho sự tin cậy chiến lược lẫn nhau trở nên sâu sắc hơn là điều hết sức quan trọng đối với việc phát triển quan hệ Trung – Mỹ trong thời kỳ mới. Trong các cuộc thảo luận song phương, phía Bắc Kinh bày tỏ, Trung Quốc luôn kiên trì đi theo con đường phát triển hoà bình, thực hiện trước sau không đổi chiến lược mở cửa cùng có lợi cùng thắng lợi, dốc sức thúc đẩy xây dựng thế giới hài hoà bình lâu dài, cùng phồn vinh. Phía Oasinhton nhấn mạnh, Mỹ hoan nghênh một nước Trung Quốc lớn mạnh, phồn vinh, thành công, phát huy vai trò hơn trong các công việc quốc tế”. Nhưng cũng có tin tức cho biết “tái đảm bảo chiến lược” vẫn đang trong giai đoạn tranh luận ở Nhà Trắng, ít nhất là Steinberg chưa giải thích được rõ ràng khái niệm này cho Hội đồng an ninh quốc gia và Vụ châu Á của Bộ Ngoại giao Mỹ. Nghiên cứu viên kỳ cựu của Trung tâm nghiên cứu quốc tế và chiến lược Mỹ (CSIS) Bonnie Glaser cho rằng nội bộ Chính quyền Obama chưa phối hợp tốt trong việc đưa ra “tái đảm bảo chiến lược”. Thậm chí có học giả cho rằng đây hoàn toàn là chính sách thoả hiệp cầu an của Mỹ đối với Trung Quốc. “Tuyên bố chung Trung-Mỹ” lần này tuy đã phản hồi yêu cầu của “tái đảm bảo chiến lược” nhưng vẫn né tránh từ ngữ cụ thể này, chứng tỏ Trung Quốc giữ nguyên thái độ đối với cách đề cập mới về quan hệ hai nước.

Bá quyền Mỹ suy yếu và sự trỗi dậy của Trung Quốc

Những cuộc cạnh tranh trên vũ đài quốc tế là cạnh tranh về thực lực quốc gia, những điều chỉnh nhỏ trong chính sách của Mỹ đối với Trung Quốc trên thực tế cho thấy những thay đổi về thực lực giữa hai nước, liên quan tới việc bá quyền Mỹ suy yếu, là một trong những biện pháp của Mỹ để kéo dài sự bá quyền. Mỹ hy vọng Trung Quốc tiếp tục hội nhập hệ thốn bá quyền do Mỹ chủ đạo.

Chủ nghĩa hiện thực cho rằng trạng thái vô chính phủ đặc trưng của hệ thống quốc tế. Khi một nước nào đó thể hiện hết tài năng trong hệ thống quốc tế, có ưu thế chủ đạo và vạch ra quy tắc và trật tự quốc tế được vận hành trong nền kinh tế chính trị quốc tế, sẽ trở thành nước bá quyền. Dưới hệ thống bá quyền, các nước bá quyền thường thiết lập trật tự thế giới có lợi cho mình, có được và thực hiện quyền lãnh đạo thế giới. Hệ thống quốc tế từ khi Chiến tranh thế giới thứ Hai kết thúc tới nay là một hệ thống bá quyền do Mỹ là trung tâm, địa vị bá quyền của Mỹ đã kéo dài hơn nửa thế kỷ. Liên Xô tan rã và Chiến tranh Lạnh kết thúc không những khiến Mỹ trở thành siêu cường duy nhất mà còn làm cho một loạt thể chế và quy chế quốc tế do Mỹ chủ đạo thiết lập sau Chiến tranh thế giới lần Hai nhanh chóng bao phủ khắp toàn cầu, trở thành sự đảm bảo chế độ bảo vệ thể chế bá quyền của Mỹ. Bá quyền của Mỹ đã từng vững chắc hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, bá quyền lại không thay đổi được tính vô chính phủ của hệ thống quốc tế, trong lịch sử, sự thay thế của nước bá quyền và quyền lãnh đạo thế giới đã xuất hiện những đặc trưng mang tính chu kỳ nào đó. Từ những năm 70 thế kỷ 20 đến nay, những tiếng nói liên quan tới việc bá quyền Mỹ suy yếu vang lên liên tục.

Bài viết cho rằng xét tình hình hiện nay, sự suy yếu của bá quyền Mỹ không phải là sự suy yếu tuyệt đối mà chỉ là một sự suy yếu tương đối. Một mặt, Mỹ vẫn là quốc gia hùng mạnh nhất thế giới, dẫn đầu các nước và khu vực khác về các mặt chính trị, kinh tế, quân sự, khoa học kỹ thuật và văn hoá; nhưng mặt khác, cùng với sự trỗi dậy của các nước và khu vực khác (ví dụ Liên minh châu Âu, Nhật Bản, Trung Quốc v.v…) ưu thế siêu cường của Mỹ đã sụt giảm tương đối. Cụ thể là, có 4 nguyên nhân khiến bá quyền Mỹ sụt giảm tương đối.

Thứ nhất, toàn cầu hoá kinh tế đã đẩy nhanh việc phổ biến những công nghệ mới, khiến thời gian các quốc gia mới nổi đuổi kịp và vượt Mỹ rút ngắn lại. Yếu tối mấu chốt khiến Mỹ có thể giành được bá quyền là nhờ đổi mới công nghệ trong lĩnh vực chế tạo làm cho Mỹ có thể thể hiện hết tài năng. Tuy nhiên ưu thế này lại không thể duy trì lâu dài. Cùng với sự phổ biến công nghệ, các nước khác cuối cùng sẽ vượt lên trước, vì vậy nước bá quyền sẽ suy yếu. Từ năm 1870 tới năm 1950, năng suất lao động của Mỹ tăng nhanh, khoảng cách giữa nước lãnh đạo với các nước khác dần mở rộng, đây là sự đảm bảo căn bản khiến bá quyền Mỹ được thiết lập. Nhưng trong thời gian từ năm 1950 tới năm 1987, xét về mặt năng suất, tốc độ đuổi kịp và vượt bình quân hàng năm của 15 nước công nghiệp đối với Mỹ lên tới 1,8%, sau năm 1973 tuy tốc độ giảm xuống 1,31%, nhưng rõ ràng là, sự chênh lệch về năng suất lao động giữa Mỹ và các nước phát triển khác đang dần thu hẹp. Sau khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, thông tin hoá và toàn cầu hoá được đẩy mạnh, Mỹ đang dần mất đi ưu thế tuyệt đối trong ngành chế tạo và lĩnh vực thương mại quốc tếl. Tuy chưa có các số liệu chứng minh các nước khác đã vượt qua năng suất lao động của Mỹ, nhưng xu thế phát triển trước đó và sự nhập siuê thương mại quá lớn liên tục tăng lên của Mỹ trong những năm gần đây đã phản ánh sự sụt giảm tương đối trong sức cạnh tranh kinh tế của Mỹ. Từ giữa những năm 1970 tới nay, thâm hụt thương mại của Mỹ liên tục tăng lên, năm 2006 thậm chí đã lên tới cao mới 760,359 tỷ USD, sau đó mặc dù khủng hoảng tài chính khiến nhu cầu trong nước sụt giảm, dẫn tới thâm hụt thương mại xuống thấp, nhưng năm 2009 vẫn là 378,628 tỷ USD. Tuy Mỹ giữ vị trí dẫn dầu thế giới ở những lĩnh vực đỉnh cao như kỹ thuật hàng không, chế tạo vũ khí, nhưng xuất phát từ những toan tính về an ninh, ưu thế này lại không thể chuyển thành ưu thế thương mai, vì vậy cũng không thể thay đổi xu thế sức cạnh tranh kinh tế của Mỹ tương đối sụt giảm. Đây là nguyên nhân căn bản khiến bá quyền Mỹ suy yếu. Mặc dù Mỹ đang duy trì địa vị siêu cường thông qua thể hiện vũ lực nhưng bá quyền mất đi chỗ dựa kinh tế thì không thể duy trì được lâu dài.

Thứ hai, cùng với việc chuyển từ nền kinh tế thực dụng sang nền kinh tế hư cấu, món nợ nước ngoài kếch sù tích luỹ hàng chục năm của Mỹ trong thương mại quốc tế đã gặm nhấm sạch tín dụng quốc gia. Tỉ trọng các khoản nợ của Mỹ trong Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) từ 30% những năm 1980 tăng mạnh lên 70% hiện nay. Báo cáo của Trung tâm nghiên cứu kinh tế quốc tế Peter G. Peterson dự đoán, địa vị kinh tế quốc tế của Mỹ sẽ sụt giảm nhanh chóng, tới năm 2030 tỉ trọng thâm hụt trong tài khoản vãng lai của Mỹ trong GDP sẽ từ 6% hiện nay tăng lên 15%, mỗi năm sẽ vượt qua 5.000 tỷ USD, nợ tịnh sẽ từ 3.500 tỷ USD hiện nay tăng lên 50.000 tỷ USD, tương đương với 140% GDP. Lúc đó, mỗi năm Mỹ đành phải dùng 7% sản lượng kinh tế làm ra để trả nợ nước ngoài. Về mặt lý luận, thâm hụt thương mại kéo dài hàng chục năm đã dần đẩy Mỹ đi đến phá sản. Đây là nhân tố bên trong khiến bá quyền Mỹ suy yếu. Cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu bắt nguồn từ cuộc khủng hoảng cho vay dưới chuẩn đã làm cho tính suy yếu của bá quyền Mỹ bộc lộ rõ. Cơ chế tài chính một thời khiến nước Mỹ cảm thấy vẻ vang ngày càng bị hoài nghi, đây có thể coi là một trong những tiêu chí quan trọng khiến bá quyền Mỹ suy yếu. Bên cạnh đó, địa vị là đồng tiền dự trữ của thế giới của USD đang dần sụt giảm, từ chỗ chiếm trên 70% dự trữ của toàn thế giới trong lịch sử giảm còn 35,09% vào năm 2009. Trong khi tỉ lệ của đồng euro xuất hiện từ năm 1990 trong tổng số tiền dự trữ của thế giới dần tăng lên, từ trên 13,86% lúc ban đầu tăng lên 15,46% năm 2009, vào thời điểm cao nhất lên tới 18,49% (2003). Được coi là đồng tiền dự trữ của thế giới, đồng euro đang chèn ép không gian của đồng USD, trở thành đồng tiền dự trữ và thanh toán thương mại quốc tế chỉ sau USD.

Thứ ba, việc quá can thiệp vào các cuộc tranh chấp của thế giới, đặc biệt là các cuộc can thiệp quân sự liên tiếp ở nước ngoài đã tạo thành gánh nặng quân sự và tài chính cho nước Mỹ, đồng thời cũng dẫn thới thực lực mềm của Mỹ suy yếu. Paul Kennedy từng viết trong cuốn “Sự hưng thịnh và suy vong của nước lớn”, nước mỹ vào cuối những năm 1980 đang giẫm lên con đường suy yếu của các nước bá quyền trong lịch sử: thông qua bành trướng quá mức làm tiêu hao tinh lực của mình từ đó dẫn tới suy yếu. Immanuel Wallerstein coi sự kiện 11/9/2001 gây chấn động thế giới là tiêu hcí của bá quyền Mỹ suy yếu, cho rằng sau sự kiện này, một loạt hành vi chiến tranh của Mỹ nhằm vào Irắc dưới sự lãnh đạo của chính phủ phe diều hâu là đang lạm dụng vũ lực chứ không phải thể hiện sức mạnh. Từ sự kiện 11/9 đến nay, các cuộc chiến của quân Mỹ ở Irắc và Ápganixtan đã kéo dài hàng chục năm, tiêu tốn tới 944 tỷ USD. Trong dự toán quốc phòng năm tài khoá 2010 của Mỹ, chi phí dùng cho cuộc chiến ở Irắc và Ápganixtan lên tới 139 tỷ USD, tổng cộng là 1080 tỷ USD. Mặc dù Chính phủ Mỹ đã nhiều lần tuyên bố sẽ rút quân, giảm bớt chi phí chiến tranh, nhưng xét tình hình Irắc và Ápganixta hiện nay, thời gian rút quân thật sự vẫn còn xa vời. Joseph Nye cho rằng bá quyền Mỹ chưa suy yếu vì xét từ góc độ thực lực mềm, Mỹ vẫn đang lãnh đạo thế giới, dù thực lực cứng của Mỹ quả thực có phần sụt giảm tương đối. Tuy nhiên, cùng với việc cuộc chiến ở Irắc và Ápganixtan gây tranh cãi ngày một gay gắt trên toàn cầu dần, Nye buộc phải thừa nhận thực lực mềm của Mỹ đang giảm sút.

Thứ tư, bá quyền Mỹ ngày càng chịu sự thách thức của các nước và khu vực như Nhật Bản, Liên minh châu Âu và Trung Quốc. Sau Chiến tranh thế giới thứ Hai, sự phục hồi kinh tế và tốc độ phát triển của Nhật Bản và châu Âu khiến nhiều người kinh ngạc, đã hình thành những thách thức lớn đối với địa vị ưu thế của Mỹ. Trong rất nhiều vấn đề quốc tế, nước bá quyền Mỹ tất sẽ phải suy tính tới lợi ích của các nước và khu vực khác, đánh bạc với họ và cũng ngày càng cần sự ủng hộ của các nước lớn khác.

Tình hình hiện nay cho thấy Trung Quốc chính là nước cạnh tranh lớn nhất đối với sự bá quyền của Mỹ. Chính sách cải cách mở cửa thành công đã làm cho nền kinh tế Trung Quốc phát triển nhanh trong hơn 30 năm, tốc độ tăng trưởng bình quân năm lên tới trên 10%, GDP tính theo tỉ giá hối đoái năm 2009 là 4.900 tỷ USD, trở thành nền kinh tế lớn thứ 4 thế giới, tính theo ngang giá sức mua lên tới 8.765 tỷ USD, chỉ đứng sau EU và Mỹ. So với năm 1978, tổng lượng kinh tế của Trung Quốc ít nhất đã tăng gấp đôi. Là nước lớn thương mại thứ hai thế giới, Trung Quốc đã duy trì thặng dư thương mại với số tiền lớn trong thời gian dài, dự trữ ngoại tệ tăng lên nhanh chóng, năm 2009 đạt gần 2.400 tỷ USD, trở thành chủ nợ lớn nhất thế giới. Là một rong những trung tâm sản xuất chủ yếu nhất của thế giới, Trung Quốc đã trở thành thị trường tiêu thụ lớn nhất về năng lượng và nguyên vật liệu của thế giới. Về mặt quân sự, từ khi bắt đầu hiện đại hoá quân sự năm 1989 đến nay, chi phí quốc phòng của Trung Quốc tăng 12,9%/năm, vượt qua tốc độ tăng trưởng kinh tế quốc dân cùng kỳ. Chi phí quân sự duy trì biên đồ tăng trưởng hai con số trong nhiều năm, và có nhiều điều tương đối không minh bạch khiến phương Tây cảm thấy bất an và đưa ra nhiều suy đoán. Từ năm 2007 đến nay, việc Trung Quốc thử nghiệm tên lửa phá huỷ vệ tinh ngoài không gian vũ trụ và thử nghiệm tên lửa đánh chặn tầm trung cộng với việc có va chạm với tàu “Kitty Hawk” năm 2008 và tàu “Impeccable” năm 2009 rõ ràng đã làm gia tăng sự bất an và hoài nghi này. Đi cùng với thực lực vươn lên là ngoại giao Trung Quốc thâm nhập quy môi lớn vào châu Phi, Mỹ Latinh và khu vực Trung Đông, thông qua hợp tác kinh tế thương mại và tác động lẫn nhau về ngoại giao mởi rộng ảnh hưởng của Trung Quốc, đồng thời tích cực tham gia các hoạt động gìn giữ hoà bình quốc tế, đưa lực lượng vũ trang của Trung Quốc ra nước ngoài. Theo Mỹ, Trung Quốc không chỉ là nước cạnh tranh về kinh tế, cũng là nước cạnh tranh về quân sự tiềm tàng, rất có khả năng mang lại sự thay đổi trong kết cấu quyền lực toàn cầu.

Trong thực tế, các nước bá quyền thường nhạy cảm hơn các nước khác đối với những thay đổi trong phân phối quyền lực trong hệ thống quốc tế. Một mặt, các nước mới vươn lên dựa vào sự tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ để tăng cường thực lực, vì vậy mong muốn có thể được chia sẽ quyền lực chính trị quốc tế nhiều hơn, dẫn tới kết cấu phân phối quyền lực của hệ thống quốc tế vốn không ổn định hiện nay, làm suy yếu hoặc đe doạ địa vị lãnh đạo quốc tế của nước bá quyền; mặt khác, do các nguyên nhân như hiệu ứng lan toả từng được phân tích trong thuyết chu kỳ bá quyền, sự sụt giảm tương đối về thực lực kinh tế của chính nước bá quyền đã làm suy yếu năng lực và mong muốn chủ đào các sự vụ toàn cầu của nước này, dẫn tới bá quyền suy yếu. Về phía Mỹ, đối nội duy trì kinh tế trong nước tăng trưởng, đối ngoại duy trì hệ thống bá quyền thế giới dựa vào nhau, cùng phục vụ cho lợi ích của Mỹ. Mặc dù thực lực của Mỹ sụt giảm tương đối những không có nghĩa là bá quyền Mỹ sắp sụp đổ. Những thay đổi trong chính sách đối ngoại của Mỹ tất sẽ xoay quanh việc làm thế nào để tiếp tục duy trì bá quyền thế giới. Robert Keohane tin rằng ngay cả sau khi sức mạnh quốc gia suy yếu Mỹ vẫn có thể lợi dụng các thể chế quốc tế được thiết lập dưới sự chủ đạo của mình để duy trì địa vị, bảo vệ trật tự bá quyền hiện nay. Phương pháp lôgích của Robert Keohane là đưa tất cả các nước, đặc biệt là các nước gây chiến, vào trong thể chế bá quyền hiện nay, dựa vào những lợi ích được mang lại từ sức ràng buộc và hợp tác của các thể chế để làm yên lòng các nước gây chiến. G. John Ikenberry cũng cho rằng Mỹ phải dốc sức tăng cường và bảo vệ hệ thống thế giới phương Tây cũng như một loạt cơ chế, quy chế, luật quốc tế đi cùng. Điều mấu chốt đảm bảo Trung Quốc trỗi dậy sẽ không hướng tới chiến tranh, sẽ không lật đổ bá quyền Mỹ chính là đặt sự phát triển của Trung Quốc vào trong hệ thống thế giới phương Tây, lợi dụng các cơ chế, quy chế và pháp luật quốc tế hiện hành ràng buộc các hành vi của Trung Quốc, làm cho Trung Quốc không có sự lựa chọn nào khác là trở thành một thành viên. “Mỹ không có cách nào ngăn chặn Trung Quốc vươn lên nhưng Mỹ có thể đảm bảo Trung Quốc hành động trong các quy tắc và cơ chế quốc tế do Mỹ và các nước đồng minh đưa ra… Địa vị toàn cầu của Mỹ có thể sẽ suy yếu nhưng hệ thống quốc tế do Mỹ lãnh đạo vẫn sẽ là sự chủ đạo của thế kỷ 21”. Tuy nhiên, sau khi bá quyền suy yếu liệu các thể chế quốc tế vẫn sẽ có giá trị như khi mới sáng lập, liệu vẫn có thể mang lại những lợi ích đủ để đáp ứng nguyện vọng của các nước gây thách thức, là điều đáng nghi ngờ. Sự thực là, ngay cả Keohane cũng cho rằng “chúng ta vẫn chưa thấy những bằng chứng đã được kiểm nghiệm về việc liệu các thể chế quốc tế vẫn tiếp tục tồn tại ‘sau khi bá quyền suy yếu’”. Việc đưa ra các ý tưởng “bên có lợi ích liên quan”, “Trung-Mỹ”, “nhóm 2 nước” và “tái đảm bảo chiến lược” cho thấy Mỹ đã nhận thức được khả năng duy trì bá quyền thế giới của mình đang xuống thấp, cũng chú ý tới những tác động của việc Trung Quốc trỗi dậy đối với hệ thống quốc tế hiện hành, vì vậy mong muốn thông qua phương thức chia sẻ quyền lực quốc tế đưa Trung Quốc gánh vác trách nhiệm quốc tế nhiều hơn, mặt khác lợi dụng hệ thống điều lệ quốc tế ràng buộc mục đích và phương thức hành vi trỗi dậy của Trung Quốc để nước này trở thành một thành viên trong phe dân chủ tự do. Là nước mới vươn lên, Trung Quốc mong muốn tìm kiếm con đường phát triển độc lập tự chủ dưới tiền đề kiên trì chế độ xã hội chủ nghĩa, đối với Trung Quốc, “Trung-Mỹ cùng trị” không những có nghĩa là chia sẻ quyền lực và gánh vác trách nhiệm, còn có nghĩa là đặt sự phát triển của nước mình dưới bá quyền Mỹ, thậm chí có khả năng đe doạ chế độ xã hội và con đường phát triển của mình. Vì vậy, không khó có thể hiểu được vì sao Chính phủ Trung Quốc công khai từ chối “Trung-Mỹ cùng trị” và luôn giữ thái độ thận trọng đối với việc Mỹ thay đổi chính sách đối với nước mình. (còn tiếp)

Advertisements

Posted in Bài phân tích Ba Sàm | Leave a Comment »

110. Việt Nam nửa tư bản nửa cộng sản

Posted by embasam1 trên Tháng Sáu 17, 2011

International Business Times

Việt Nam nửa tư bản nửa cộng sản

Graeme Mackay

Ngày 15 tháng 6 năm 2011

Sau một hiệp định đình chiến [Hiệp định Paris], những người lính Mỹ cuối cùng đã rời Việt Nam vào năm 1973 và năm 1975 thì Sài Gòn (nay đã được đổi tên chính thức thành Thành phố Hồ Chí Mình) đã rơi vào tay Quân đội Bắc Việt. Một cuộc di tản lớn đã diễn ra sau khi Sài Gòn thất thủ, người ra đi không chỉ là những người có quan hệ gần gũi với chính quyền và quân đội Nam Việt Nam mà còn có cả những người giàu có, những người thuộc tầng lớp có học thức và các nhà kinh doanh. Những người thuộc các nhóm này không kịp chạy thoát khi Cộng sản tiếp quản Sài Gòn thì hầu hết đều bị ngược đãi và việc thành lập tràn lan các hợp tác xã nông nghiệp và hợp tác xã sản xuất là nguyên nhân khiến cho hàng triệu người phải chạy trốn khỏi Việt Nam, rất nhiều người đã đi bằng thuyền. Chữ “Thuyền Nhân” đã trở thành đồng nghĩa với Việt Nam.

Trong hơn 10 năm sau 1975, nền kinh tế của nước Việt Nam thống nhất đã ở trong tình trạng trì trệ, đấy là nói bằng ngôn từ đẹp đẽ nhất. Chỉ bắt đầu từ năm 1986 sau khi đã loại bỏ đám “vệ binh già” thì chính quyền Cộng sản mới bắt đầu thực hiện các bước tự do hóa nền kinh tế và cố gắng tạo ra tăng trưởng kinh tế, nhất là trong lĩnh vực xuất khẩu. Được gọi bằng cái tên là Đổi Mới, chính sách này đã cho phép tư nhân hóa các nông trại và các cơ sở kinh doanh nhỏ.

Vai trò lớn nhất của chính sách nói trên trong 25 năm [kể từ năm 1986] là nó rút cục đã làm cho người ta quên đi đi hầu hết những tổn thương và tàn phá do cuộc chiến tranh kéo dài ở Việt Nam gây ra. Tăng trưởng trong thời kỳ của chính sách Đổi mới đã thực sự hồi phục quãng năm 1990 và trong giai đoạn từ năm 1990 đến 1997, tốc độ tăng trưởng bình quân hàng năm của Việt Nam là trên 8%.  Chính vào lúc mức tăng trường đã bị chững lại ở mức vẫn được coi là lớn là 7% thì sự sụp đổ của thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam là Mỹ đã khiến cho Việt Nam bị mất 20% lượng hàng hóa xuất khẩu.

Đến lúc này thì các bộ phận của chính phủ đã chợt đặt câu hỏi về tốc độ tăng trưởng chậm, lạm phát cao, sự phá giá tiền “đồng” ở mức nghiêm trọng cho dù vẫn ở trong tầm kiểm soát có liên quan tới những yếu kém ở chỗ nào và tại sao – đó là những câu hỏi được nêu vậy thôi chứ chẳng hề liên quan tới một nền kinh tế bị kiểm soát theo kiểu cộng sản. Cũng như chẳng liên quan gì đến việc tìm kiếm sự hỗ trợ của Mỹ!

Mặc dù khu vực quốc doanh vẫn đang chiếm 40% nền kinh tế – ở thành phố Sài Gòn năng động nhất đất nước thì là 33% – song dường như sự thịnh vượng và chủ nghĩa thực dụng sẽ là những động lực thúc đẩy của đất nước này, hãy tạm gác chính trị sang một bên, bởi vì không nghi ngờ gì nữa Việt Nam, giờ đây với hơn 90 triệu dân, đang muốn là một trong những nước “phát triển” trên thế giới vào năm 2020. Điều gì ngăn cản Việt Nam thực hiện được mong muốn đó?

Hôm 8 tháng 6 năm 2011, Thông tấn xã Việt Nam đã đưa tin về diễn biến một hội nghị về kinh tế biển quốc nội diễn ra tại thành phố Khánh Hòa ở miền Trung. Theo báo chí của nhà nước Việt Nam thì “kinh tế biển” giúp Việt Nam có thu nhập hơn 10 tỉ đô la mỗi năm. Nhưng thông điệp quan trọng của ông Nguyễn Văn Cư tổng cục trưởng Tổng cục Biển và Hải đảo lại gần như là phủ nhận điều nói trên. Kinh tế Biển đã “không đạt được tiềm năng đầy đủ … cơ sở hạ tầng biển và các vùng ven biển cũng như hải đảo vẫn còn kém …Cảng biển vẫn còn nhỏ và thiết bị thì lạc hậu.”

Để nêu bật vấn đề cơ sở hạ tầng không tương xứng nói trên, một bản tin được phát tại hội nghị đã cho thấy rằng khối lượng hàng hóa xếp dỡ tính trên mỗi nhân viên làm việc tại các cảng của Việt Nam chỉ bằng 0,14% của Singapore. So sánh với Malaysia và Thái Lan cũng không làm cho Việt Nam hãnh diện cho lắm: chỉ bằng 14% so với Malaysia và 20% so với Thái Lan.

Đại biểu Phạm Trung Lương của Tổng cục Du lịch than phiền tại hội nghị rằng Việt Nam đã không đủ sức thu hút khách du lịch nước ngoài mặc dù Việt Nam có một bờ biển dài và luôn được coi là rất đẹp.

Hầu hết đều đồng ý là “kinh tế biển đang hoạt động không hiệu quả”. Mức độ nhất trí cũng tương đương đối với nhu cầu phải đầu tư vào cơ sở hạ tầng, quy hoạch dài hạn cho tới năm 2020 và 2030 và phát triển cảng biển phải được phối hợp với một hệ thống vận tải quốc gia. Phạm Hữu Tấn, giám đốc Công ty trách nhiệm hữu hạn Cảng Cam Ranh tuyên bố rằng: “Cảng biển phải trở thành những trung tâm “logistic” [tạm dịch là “hậu cần”] của các vùng.”

“Kinh tế biển” chỉ là một trong những mặt trận trong đó Việt Nam đang phải giải quyết những vấn đề kinh tế nghiêm trọng. Trong khi dĩ nhiên là nhiều nơi trên đất nước này vẫn đang phải chịu hậu quả của các chất hóa học do Không lực Hoa Kỳ sử dụng trong Chiến tranh Việt Nam nhằm không cho đối phương có chỗ ẩn nấp thì bản thân người Việt Nam kể từ sau khi chiến tranh kết thúc đã góp phần rất lớn vào tình trạng chặt phá rừng, xói lở đất và thoái hóa môi trường sinh học ở chính đất nước của họ.

Điều này xảy ra là do một số yếu tố. Tình trạng khai thác nguồn tài nguyên gỗ, một yếu tố quan trọng trong tăng trưởng dựa vào xuất khẩu của Việt Nam và là một yếu tố sống còn để giảm bớt thâm hụt tài khoản vãng lai tương đối lớn, đã gây ra nạn xói lở đất, thoái hóa môi trường sinh học và gia tăng tốc độ dòng chảy của nước mặt [nguyên nhân gây ra lũ]. Tốc độ tăng trưởng Xuất khẩu Lâm sản hàng năm hiện nay là khoảng 20%.  Chính phủ đang giải quyết vấn đề nói trên nhưng là dưới sự bảo trợ của Tổ chức Nông Lương của Liên Hiệp Quốc [UN Food and Agriculture Organisation], theo Nghiên cứu Tầm nhìn Lâm nghiệp Việt Nam (cho tới năm 2020).

Các phương pháp canh tác lạc hậu, trong đó có “đốt rừng làm nương rãy” là nguyên nhân gây ra tình trạng tăng đáng kể tốc độ thấm của nước mặt và làm tăng những lo ngại về ô nhiễm nước. Với gần 50% dân số sống nhờ vào nông nghiệp, song chỉ đóng đóng góp 17% cho GDP thì chỉ riêng vấn đề nói trên đã hoàn toàn có thể là vấn đề kinh tế lớn nhất của đất nước này.

Hiện nay chỉ có khoảng 30% dân số là dân đô thị mặc dù tốc độ đô thị hóa là 3% mỗi năm khi người dân, đặc biệt là thanh niên, đang tìm kiếm cuộc sống và thu nhập tốt hơn ở các thị trấn và thành phố. Điều này không tránh khỏi dẫn đến việc đất nông nghiệp có giá trị thì lại đang được sử dụng để phát triển nhà ở và phát triển công nghiệp ở nơi đang cần sự ban hành các luật về ô nhiễm môi trường cái đã chứ chưa bận tâm tới việc củng cố luật chắc chắn. Vì thế quy hoạch của chính phủ về đất đai cho tới năm 2020/2030 sẽ phải biến đổi biến số nói trên  thành yếu tố [factoring in] giá như bởi vì một phần tư dân số là từ 15 tuổi trở lên.

Vấn đề thực sự lớn hiện nay đối với Việt Nam rõ ràng là phải sắp xếp lại trật tự tài chính trong nước. Hôm 23 tháng 12 năm 2010, Bloomberg News đưa tin rằng hãng xếp hạng tín nhiệm Standard & Poor đã hạ định mức xếp hạng tín nhiệm quốc gia của Việt Nam xuống mức BB – tức là mức không có triển vọng [negative] – kém ba mức so với điểm đầu tư [investment grade] – đang gây sức ép buộc chính phủ phải giải quyết lạm phát đang gia tăng (trên 11% trong năm 2010) và tiền “đồng” đang suy yếu.

S&P cũng lưu rằng tăng trưởng cho vay mạnh và sự bất ổn kinh tế vĩ mô “đã làm suy yếu bản cân đối thu chi của các ngân hàng của nước này [Việt Nam] … là nơi thiếu sự minh bạch…” và lo ngại về “những dòng vốn vẫn đang liên tục chảy ra khỏi các ngân hàng trong nước [capital outflows] …

Ngay sau khi Standard & Poor hạ định mức tín nhiệm thì Moody lại hạ tiếp định mức tín nhiệm của Việt Nam thêm một nấc nữa xuống thành B1 (dưới 4 điểm so với điểm đầu tư) khi hãng này đưa ra các lý do cụ thể ấy là khả năng khủng hoảng số dư các khoản thanh toán, dự trữ ngoại tệ sụt giảm và lạm phát tăng vọt  (+11% trong năm 2010) và tiền “đồng” suy yếu.

Không hề xem nhẹ những lo ngại của các hãng đánh giá tín nhiệm nói trên, Việt Nam đang là một trong những nền kinh tế “mở” nhất ở châu Á và những khu vực có tốc độ tăng trưởng nhanh nhất là sản xuất, công nghệ thông tin và công nghệ cao, và tin vui dành cho ông Phạm Trung Lương đó là số lượng khách du lịch đã khôi phục trở lại từ chỗ giảm 10% xuống còn 3,77 triệu vào năm 2009 đã tăng lên thành 4,4 triệu vào năm 2010. Số liệu của bốn tháng đầu năm 2011 cũng có vẻ rất lạc quan với mức gia tăng 10,5% so với cùng thời kỳ năm ngoái. Trong những năm trước đó thì Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc và Mỹ dẫn đầu trong lĩnh vực nói trên.

Gác chuyện gươm đao lại để làm kinh tế, đó là ví dụ của thành phố Nha Trang (300 000 dân) thủ phủ của tỉnh Khánh Hòa. Một thành phố du lịch nằm bên một bờ biển với những bãi tắm còn nguyên sơ, Nha Trang đang nổi danh là một trung tâm dành cho khách du lịch thích bơi lặn [scuba diving]. Thành phố này đã từng tổ chức cuộc thi Hoa hậu Hoàn vũ hồi năm 2008 và Hoa hậu Trái đất năm 2010 và vào năm 2016 sẽ tổ chức các môn thi đấu trên bãi biển của các nước châu Á [Asian Beach Games]. Căn cứ Không quân Mỹ trước đây ở Cam Ranh nay đang được dùng làm Cảng hàng không quốc tế Cam Ranh.

Không biết có nên gọi đây là chủ nghĩa cộng sản hay không! Nhưng khoan hãy đặt phòng khách sạn. Ở ngoài Biển Hoa Nam [Biển Đông] đang có một vấn đề khá nghiêm trọng liên quan đến lãnh hải tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc hiện đã lên đến đỉnh điểm. Hôm 14 tháng 6 năm 2011, tờ Financial Times đã đưa tin rằng Trung Quốc đã yêu cầu “các nước thứ ba”, tức họ ám chỉ Mỹ, hãy đừng can thiệp vào những tranh chấp lãnh thổ của họ. Việt Nam thì cuối tuần trước đã tuyên bố rằng Việt Nam sẽ hoan nghênh những nỗ lực của Mỹ nhằm giải quyết vấn đề tranh chấp lãnh thổ và Thủ tướng của Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng đã “ban hành một nghị định hướng dẫn chi tiết đối tượng nào sẽ được miễn nhập ngũ nếu chiến tranh nổ ra”.

Người dịch: Hiền Ba

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

Posted in Bài phân tích Ba Sàm | Leave a Comment »

Tin thứ Sáu, 17-6-2011

Posted by embasam1 trên Tháng Sáu 17, 2011

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

* ĐẶC BIỆT VỀ BIỂN ĐÔNG:  (Nên “khôi phục” những biếm họa chính trị, tranh cổ động … để phục vụ công tác tuyên truyền của đảng, chính phủ, lâu nay bỏ quên rồi … lượm cái nầy trên blog Mai Thanh Hải) — >

– Những cột mốc trên biển Đông: Nối mạng với bờ (Dân Việt).

– Mưu trí cha ông ‘đánh bại’ âm mưu xâm lược của địch (kỳ 1) (Đất Việt).

<- Nhà Nguyễn cứu 90 người Anh bị chìm tàu ngoài Hoàng Sa (Bee). 

– Lễ bàn giao bản đồ Trường Sa ghép từ hạt cà phê(VNMedia)

– PTB TUYÊN GIÁO TW NGUYỄN THẾ KỶ: KỶ LUẬT TTXVN LÀ VI PHẠM TỰ DO BÁO CHÍ ? (Phạm Viết Đào). Nhiều người dân Việt Nam xuống đường tuần hành, biểu tình phản đối hành vi vi phạm của Trung Quốc tại vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam ( 5/6/2011 ). Tuy nhiên, bản tin của TTXVN lại gọi là “cuộc tụ tập”. Liệu Ban Tuyên giáo TW có kỷ luật TTXVN không ?” ( Hoan hô câu hỏi đắt nhất, chất lượng nhất trong buổi giao lưu của Đại tá Phạm Văn Miên-Phó Tổng Biên tập báo Công an nhân dân… )”.   – Báo Công an rửa … mặt cho ngành chút xíu: Nhiều vấn đề “nóng” về báo chí đặt ra với TS Nguyễn Thế Kỷ và Trung tướng, nhà văn Hữu Ước “đã trả lời “thẳng thắn, không né tránh” nhiều câu hỏi của độc giả trong đó có những câu hỏi khá “xóc” về vấn đề biển Đông, …”

BS xin có một số bình loạn về bài này vào lúc 10h.

1-     Về danh hiệu “quyền lực thứ tư” cho báo chí. Ông Kỷ giải thích dài dòng mần chi. Nói tóm tắt là: báo chí ở VN là công cụ của đảng (chớ đâu có cái đuôi “tính  nhân dân” như ông Kỷ nói). Nếu muốn cho nó có chút hơi hướng như các xã hội tự do dân chủ thì gọi là “quyền lực thứ tư” cũng được, nhưng là một cái “quyền lực” như cái chân trong bốn chi của một cơ thể-đảng. Tuy nhiên, phải nói cho sòng phẳng là cái chân này nó luôn luôn muốn tự đi, chớ không muốn bị điều khiển mãi.

2-     Cám ơn Đại tá Miên đưa câu hỏi thẳng thắn và gọi chính xác cuộc biểu tình của quần chúng yêu nước.  Còn ông Kỷ nói “Ban Tuyên giáo TW chẳng kỷ luật gì TTXVN cả” thì phải hiểu ra sao về câu này”?

Trước hết Ban của đảng, nếu có kỷ luật TTXVN thì chỉ kỷ luật đảng bộ, đảng viên ở đó thôi, đâu có quyền kỷ luật cơ quan TTXVN.

Rồi nhân đây xin nói thêm, là đến như tờ Lao động, so với TTXVN thấp cấp hơn nhiều, vậy mà cả Ban TG lẫn Bộ 4T cũng quá chật vật trong việc yêu cầu kỷ luật việc ra quyết định bổ nhiệm Phó TBT vô nguyên tắc, rồi tới việc yêu cầu kiểm điểm vụ đưa tin liên quan Thác Bản Giốc cũng chật vật nốt. Tới khi kỷ luật thì cũng không đưa tin lên các báo, v.v..

Điều thứ ba, là bàn về việc “tụ tập”. Nhận xét của ông Kỷ về trật tự của cuộc biểu tình như vậy là đúng đắn và có thiện cảm với quần chúng (các cơ quan công an cần coi kỹ để có cách hành xử đúng đắn trong các cuộc “tụ tập” sau này). Việc không kỷ luật TTXVN trong sử dụng từ ngữ cũng không có gì lớn, nhưng xin nói ra điều có lẽ ông Kỷ khó nói công khai (thành thử diễn giải xem chừng … mất dân chủ, rằng “đây là việc không nên tranh cãi”). Đó là phía Trung Quốc đã tỏ ra rất riết róng đòi hỏi phía VN không để xảy ra biểu tình. Phải chăng việc dùng từ ngữ như vậy là để “né” với TQ? Và vấn đề nổi lên ở đây là: nếu nhân dân chấp nhận cho chính quyền “né” kiểu đó, thì chính quyền có chấp nhận cho nhân dân được tự do biểu đạt lòng yêu nước của mình không, hay là lại“(người) nói một đằng, (kẻ) làm một nẻo”? Cần sòng phẳng và minh bạch!

3- Nhân việc báo của ngành công an được “quyền” đem ra trao đổi vấn đề biểu tình, thiết nghĩ Ban Tuyên giáo, Bộ 4T cũng nên để cho các báo khác được mở diễn đàn tương tự. Họp giao ban báo chí vào tuần tới, các báo nên kiến nghị việc này; một phần bởi đề tài biển đảo đã khá “cạn” vốn cho báo chí rồi, nếu không hâm nóng bằng chủ đề khác, e chừng hết chuyện để viết.  Như vậy cũng là bình đẳng giữa các báo, chứ không phải chỉ có báo của công an mới được thoải mái nói chuyện “nhạy cảm” này.  Tình hình Biển Đông sẽ còn những diễn biến xấu, khó lường, vì vậy phía đảng, chính quyền cần chủ động, minh bạch trong ứng xử, nhất là với dân, đừng để cứ bị động đối phó, cụ thể như vấn đề “tụ tập” biểu tình. Đó là chưa nói tới việc Dự luật Biểu tình đã “suýt nữa” được Quốc hội thông qua, nhưng đã bị đình lại vô thời hạn. Vậy nay có nhu cầu bức thiết, đem ra bàn bạc để giải quyết cấp thời là lẽ thường tình (có người còn kiến nghị Chính phủ nên tạm thời ra nghị định về Biểu tình nữa, nên suy xét).

– VÌ Ý THỨC HỆ HAY VÌ TỔ QUỐC VÀ DÂN TỘC? (BSHồ Hải). “…ý thức hệ dùng để làm gì trong tạo ra hình thái chính trị xã hội của một quốc gia? Nó nhằm phục vụ cho quốc gia dân tộc hay nhằm cho việc khác? Và có phải chăng chúng ta cần phải neo bám bất kỳ một ý thức hệ nào đó, dù nó không giải quyết được bài toán cơm áo gạo tiền và sự hùng cường cho dân tộc hay cần phải vứt bỏ nó?”

– Nghị sĩ Philippines: Đừng ảo tưởng với Mỹ về biển Đông! (VTC).

– Dân mạng Trung Quốc ‘mù mờ’ về Biển Đông  (Đất Việt).

– Tuần này, Trung Quốc khoan thăm dầu tại biển Đông (NLĐ). Xin trích ra đây một đoạn trong trao đổi khá dài với nhiều chi tiết quan trọng từ một nguồn tin có vẻ trong giới ngoại giao: “… Nếu để con “Dầu khí hải dương 981″ hay CNOOC 981 có chỗ ở Biển Đông thì coi như CON CÁO ĐÃ ĐẶT ĐƯỢC 1 CHÂN VÀO NHÀ THỎ.  Vấn đề đặt ra bây giờ là ĐÁNH hay không ĐÁNH, mà nếu ĐÁNH thì đánh bằng cách nào. Xác định chắc chắn tàu giàn khoan này khi tiến vào Biển Đông sẽ có một lực lượng lớn bảo vệ bao gồm cả Không quân và Hải quân.  Hiện đã có nhiều ý kiến mổ xẻ về vấn đề này rồi, kể cả là tấn công vào Hải Nam phủ đầu như kiểu Lý Thường Kiệt ngày xưa hoặc sử dụng cách đánh ôm bom ba càng cảm tử như những năm 1946 với việc dùng máy bay (chỉ có thể là máy bay vì dùng tàu không thể qua được lực lượng hộ tống của chú tàu giàn khoan kia), cũng có ý kiến là dùng lực lượng đặc công nước áp dụng chiến thuật của Yết Kiêu ngày xưa hoặc Cửa Việt trong kháng chiến chống Mỹ…”  (trong trao đổi này còn đề cập tới biên giới phía Bắc đang rất ái ngại. Nhưng xin để điểm dần. Chỉ lưu ý các vị nhà ta rút kinh nghiệm 1979, tập trung quân trong Tây Nam hết, nó qua là xính vính, toàn địa phương quân chơi nhau).

Có lẽ về lâu về dài, để bảo vệ Biển Đông, Trường Sa bằng quân sự, chúng ta chỉ có cách du kích, với đặc công nước mà thôi. Còn hiện tại vẫn có thể dùng không quân, vì cái xà lan biển kêu bằng “Hàng không mẫu hạm” còn khuya mới xài được. Bay từ Hải Nam ra chắc phải … tiếp dầu?

Một độc giả khác thạo tin vừa liên lạc đề nghị bà con kiểm chứng tin có mấy Nhà giàn của ta ngoài  Biển Đông bị đổ, không biết có đúng và có bàn tay tụi “lạ” không? Coi chừng nó chơi đặc công trước cả mình đó.

– Biết giữ và khai thác để Việt Nam làm chủ biển (TVN).

– Những cột mốc trên biển Đông – Bài cuối: Kết những cột mốc thành lá chắn biển (Dân Việt).

– Điểm tựa tinh thần trên quần đảo Trường Sa (Đất Việt). Ở Chùa Trường Sa lớn có treo quả chuông đồng. Trên đó có dòng chữ “Chùa Trường Sa lớn, thuộc quần đảo Trường Sa – Khánh Hòa – Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” (lấy hình nầy mà không muốn đưa ngôi chùa lo là có hơi hám chùa Tàu, ham “quy mô hoành tráng” mần chi ở hòn đảo nhỏ, bình dị này) — >

– Nguyễn Thị Từ Huy – Nỗi đau ngày 12 tháng 6 (Boxitvn).

– Dư luận quốc tế về diễn biến trên biển Đông (SGGP).

– Nghị sĩ Anh trình kiến nghị về tình hình Biển Đông (TTXVN).

– ‘Mỹ cần tích cực trong vấn đề Biển Đông’ (VNN).

– Phỏng vấn PGS. Danilo A. Arao, Khoa Báo chí, trường Truyền thông đại chúng, ĐH tổng hợp Philippines: Truyền thông tranh chấp biển Đông: Công chúng đòi sự minh bạch (TVN).

– EDWARD WONG: Hải quân Trung Quốc với xa, khu vực bất an (TVN/NYT).

– Trung Hoa nhật báo viết gì về Trường Sa? (Anh Vũ).

– Trung Quốc cho tàu ra Biển Đông  —  (BBC).  – Tàu Trung Quốc khoác áo dân sự đi gây hấn (NLĐ).

– Biển Đông: Rầm rộ các cuộc tập trận (Tổ quốc).

– Trung Quốc chủ trương giải quyết các cuộc tranh cãi tại biển Nam-Trung Quốc bằng đàm phán song phương và hiệp thương hữu nghị(Kichbu/russian.news.cn)

– “Nhạc trưởng” kinh tế biển (NLĐ).

– Round two: the rest versus the rest (Financial Times).  — >

<- Vietnam-China Spratly Islands dispute threatens to escalate (CSM).

– Cuộc tranh chấp leo thang quá hao tiền cốn của –  South China Sea: Escalating Sino-Vietnam dispute ‘too costly’ analysts say (IBT).

– Trung Quốc chơi trò ngoại giao chiến hạmChina sets gunboat diplomacy (Inquirer)

 Still no substitute for dialogue (mb.com.ph). “Statement of former Speaker Jose de Venecia Jr., founding chairman, International Conference of Asian Political Parties (ICAPP), on a Formula for a Comprehensive Negotiated Settlement in the China Sea.”

– Philippines to report China to U.N. over incursions (ABC)

– Thư của Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà gửi ông Giám thị Trại tạm giam số 1 Hà Nội (Boxitvn).   – Nghe LS Nguyễn Thị Dương Hà nói về lý do gửi thư ngỏ đến Đại tướng Lê Đức Anh (CHHV/RFI).  — > 

– ‘Vatican và Hà Nội đã chính thức bang giao’   —  (Người Việt).

– Phòng, chống “Diễn biến hòa bình”: “Ngựa quen đường cũ” (QĐND).

– Tinh giản bộ máy không phải là cộng gộp cơ học (PLTP).  – Viện trưởng Viện các vấn đề phát triển Thang Văn Phúc:“Bộ máy phình to, nhưng vẫn đẩy việc cho Thủ tướng” (SGTT).

– Thêm một vụ rối loạn mới ở miền đông Trung Quốc  —  (VOA).

– Công an Trung Quốc bắt một blogger tung tin gây bạo loạn tại Quảng Đông  —  (RFI).

– HRW kêu gọi Châu Âu cứng rắn hơn với Bắc Kinh trên lĩnh vực nhân quyền  —  (RFI).

– Trung Quốc cấm người nước ngoài đến Tây Tạng  —  (RFI).  Một phụ nữ Tây Tạng ở Nội Mông. Ảnh chụp ngày 11/5/11 –>

– Trung Quốc : Chính sách duy trì ổn định bằng vũ lực bị phá sản  —  (RFI).

– Trung Quốc phủ nhận tố cáo ngăn chận người tị nạn Miến Điện  —  (VOA).

– Nga thừa nhận nhiều thành viên hoàng tộc Sa Hoàng bị phe bôn-sê-vích thảm sát  —  (RFI).   – TÀI LIỆU TUYỆT MẬT CỦA KGB TIẾT LỘ: LENIN LÀ NGƯỜI GỐC DO THÁI  (Phạm Viết Đào).

10h25′ – Óa! Độc giả QP vừa gởi thêm một bức hình về ngón “kungfu” để thành bộ sưu tập cho mai sau con cháu nó tự hào (và bà con nào cần vinh danh võ sĩ ẩn danh nầy sẽ dễ kiếm ra hơn – nguồn:http://www.facebook.com/DauLaSuThat) – mời đọc luôn Biểu tình 4: Về tấm hình lịch sử (Mr.Do)

Độc giả CNR gửi lời chú: Căm bá quyền, anh mang trên lưng hình nước /  Khiếp bắc phương, mi để thế nước chênh vênh.

– GS-TS Nguyễn Quang Ngọc- Viện trưởng viện Việt Nam học và khoa học phát triển ( Đại học Quốc gia Hà Nội), chủ tịch Hội Sử học Hà Nội: CHỦ QUYỀN CỦA VIỆT NAM Ở HOÀNG SA VÀ TRƯỜNG SA TRONG CÁC THẾ KỶ XVII, XVIII, XIX: TƯ LIỆU VÀ SỰ THẬT LỊCH SỬ (Chiblog) Bài đã đăng trên tạp chí Xưa&Nay của Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam. GS-TS Nguyễn Quang Ngọc từng làm cố vấn cho game show “Theo dòng lịch sử” (VTV) mang chủ đề “Lịch sử chủ quyền Hoàng Sa – Trường Sa”,  đã đoạt huy chương Bạc tại Liên hoan phim truyền hình toàn quốc năm 2005.
Giới nghiên cứu lịch sử trong và ngòai nước KHÔNG HỀ THỜ Ơ với dân tộc-quốc gia, xin giới thiệu 1 trong nhiều địa chỉ: NGOBAC’S RESOURCES
Liệu họ cũng như các chiến sỹ hải quân, đang được/bị yêu cầu KIỀM CHẾ?

–  Mọi dữ kiện đều khẳng định chủ quyền Việt Nam trên Biển Đông (Pháp luậtVN)

– Biết giữ và khai thác để Việt Nam làm chủ biển (TuầnVietnam)

– Entry viết từ 12g09 sáng ngày 06/6/2011 nhưng vẫn NGUYÊN TÍNH THỜI SỰ: CHÚNG TÔI KHÔNG NGÂY THƠ (dongnganDODUC) “Cuộc biểu tình sáng nay tan từ trưa cũng nhờ vào phần lớn công lao chia rẽ nội bộ của mấy anh chị Thành Đoàn. Có thể nói dù không lãnh đạo thanh niên đi biểu tình nhưng Thành Đoàn rất xuất sắc trong việc dẫn dắt anh em ra về.

– Truyền thông tranh chấp biển Đông: Công chúng đòi sự minh bạch (TuanVietnam) “Báo chí chỉ có thể tác động gián tiếp đến kết quả giải quyết tranh chấp trên biển Đông, nhưng nếu họ làm tốt, các nhà hoạch định chính sách và quan chức chính phủ sẽ phải nghiêm túc xem xét những phân tích của báo chí.

– Báo Sài Gòn Tiếp Thị … phát động chương trình Cùng ngư dân bám biển.Biển Đông là phần lãnh thổ thiêng liêng của Việt Nam

– Những hoàn cảnh ban hành Lệnh tổng động viên (VnMedia) “Từ sau năm 1975 đến nay, nước ta đã có một lần ban bố Lệnh tổng động viên, đó là Lệnh tổng động viên số 29-LCT ngày 5/3/1979 do Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng ký.”

– Nghị sĩ Anh trình kiến nghị về tình hình Biển Đông (VietnamPlus)

– Philippines sẽ đệ trình LHQ bản tố cáo Trung Quốc (VietnamPlus)

11h15′ – Cơ quan CSĐT,Bộ Công an “ép chết” doanh nghiệp? (Pháp luậtVN)

16h10′:

– Chà tuyệt quá!  ‘Sẽ bị lịch sử đào thải nếu không hòa vào dòng thác yêu nước’ (GDVN). Hai chủ nhật vừa rồi cũng có nhiều người …  LÒN “vào dòng thác (biểu tình)yêu nước” đó chớ? Hề hề! Sẽ bị lịch sử điểm mặt.

Từ phải qua trái: Tổng biên tập Nguyễn Tiến Bình, nhà thơ Nguyễn Việt  Chiến, Trung tướng Phạm Hồng Cư, Trung tướng Nguyễn Quốc Thước,  GS Nguyễn Minh Thuyết, Phó Tổng biên tập Bùi Ngọc Cải — >

– Bảo vệ chủ quyền Biển Đông: Xác định mục tiêu chiến lược hợp lý (SGTT).

– Quay quắt với mơ ước được ra khơi (SGTT).

– Ngô Nhân Dụng: Ðược đằng đầu lân đằng chân   —  (Người Việt).

– Quảng Ngãi: một tháng, 5 tàu cá bị tàu Trung Quốc trấn lột (SGTT). Bổ sung, 22h15′, độc giả bình: “Khà khà, SGTT dùng chữ “trấn lột” quá chuẩn. Các báo khác dùng từ “tịch thu” quá bậy.”

– Nối đất liền với đảo (Tuổi trẻ).

– Trung Quốc tập trận ở Biển Đông (VNN).

– Philippines điều tàu chiến ra Biển Đông  —  (BBC).  – “Philippines sẽ báo cáo hành động xâm nhập của Trung Quốc lên LHQ” (Dân trí).

– Phát ngôn&Hành động: Người hùng bị đình chỉ và xuất -nhập kiểu ‘chập mạch” (TVN).

– “Người chống tham nhũng ngày càng ít đi” (Bee).

– Mới chỉ  Tạm đình chỉ công an viên đánh cháu nhỏ “quá tay” (Dân trí). Vụ anh Nhựt cũng chưa xong, giờ tiếp vụ này. Không biết có lấy đây làm gương răn đe, giáo dục nội bộ, hay lại “vũ như cẫn”?

17h40′ – Họa đấy mà phúc đấy! (TVN). Tuyệt! Cái tình thế khắc nghiệt, không còn chỗ để lùi chính lại là thời khắc mà những tầng lớp tinh hoa của dân tộc và toàn thể nhân dân ta không còn phải do dự, không còn phải đắn đo để nhận ra đâu là trắng đâu là đen, đâu là bạn bè, đồng chí, đồng minh, đâu là thứ phải gìn vàng, giữ ngọc, đâu là những thứ phải đoạn tuyệt và dứt khoát đoạn tuyệt không được do dự, không được sợ hãi.”

Nhưng … Hu hu! Làm sao mà đoạn tuyệt được khi mà theo lịch trình, “tân quan” sắp phải sang thăm hữu nghị “bạn vàng”. Đương nhiên trước khi sang thăm ngài phải tránh né mọi phiền nhiễu tới … mình (nên ngài mới nín thinh ba cái vụ Bình Minh, Viking làm ngài … thất kinh?). Còn “bạn vàng” thì theo cái thói bao năm nay rồi, nó nắn gân, dằn mặt trước mỗi chuyến “thăm” đó. Không cư xử cho phải phép, qua đó nó xài xể cho, bày đủ trò khiếm nhã khi đón tiếp,  là mất mặt với bàn dân thiên hạ. Hu hu nữa!!! 

18h15′:

– Một bài tổng hợp công phu: Trung Quốc Sẽ Tấn Công Việt Nam? (Banbetui)

– Thăm dàn tên lửa tối tân nhất thế giới tại VN (VNN)

20h:

– Trung Quốc diễn tập quân sự ở Biển Đông (VNE).   – China stages military drills in South China Sea (AFP)

– Tiêu rồi! Tụi nó liên kết với nhau: Đài Loan kêu gọi hợp tác với Trung Quốc để giải quyết vấn đề Biển Đông (GDVN). Vậy là nó biết đặt lợi ích quốc gia lên trên chủ thuyết, chủ nghĩa chi chi đó.  Ngó vậy đã ê chề, sáng mắt ra chưa hả các bác “kiên định lập trường giai cấp”?

20h10′ – Một độc giả quen biết nhắn: “Không có Nhà giàn nào bị sập hay sự cố gì. Các anh em hải quân và Bộ tư lệnh vùng 2 Hải quân xác nhận.” 

21h20′:

– Những cung bậc tình yêu…nước (Hiệu Minh).

– Kami: Đừng để chính trị hóa việc biểu tình chống Trung Quốc (RFA’blog). Bài dài, nhưng có vẻ như có một điểm mấu chốt là nhắm giải thích cho hiện tượng “nặng tay” của cơ quan công an là do “đã có một số tổ chức hội đoàn chính trị ở Hải ngoại lại mắc phải cái sai lầm chết người”, “khi mà họ cố ý mang sắc màu của cách mạng Hoa nhài để gắn cho các cuộc xuống đường nhằm biểu thị lòng yêu nước và phản đối hành động ngạo ngược của Trung quốc” (nhưng không thấy dẫn chứng cụ thể “gắn” ở đâu); vì nó có đoạn này: “Chỉ từ những suy nghĩ thiếu chín chắn kiểu đó sẽ dễ khiến cho chính quyền phải lo sợ và bằng mọi cách ra tay trấn áp người biểu tình ôn hòa theo kiểu dập lửa từ đầu gió vì sợ sự lan tỏa của nó.”

Thêm nữa, không hiểu dựa trên những nguồn tin nào, có đáng tin cậy không, mà Kami dám khẳng định: “Xong một điều hết sức đáng tiếc, trong dư luận xã hội ở Việt nam, mục đích của hai cuộc biểu tình tuần hành trên đã bị hiểu một cách sai lệch, đặc biệt trong giới trẻ học sinh sinh viên đã coirằng các cuộc biểu tình ôn hòa nói trên là do một vài tổ chức chính trị ở Hải ngoại đứng đằng sau xúi dục. Chính vì lý do này đã dẫn tới việc giảm sút về số lượng những người tham gia các cuộc biểu tình tuần hành ôn hòa nói trên.” Hay đó là nguồn tin “chính thống”, muốn gắn mối nghi kỵ (cố tình?) của mình đối với “tổ chức chính trị hải ngoại”  cho “dư luận xã hội”, cho “giới trẻ”?

Bổ sung, hồi 3h sáng 18/6, 2 độc giả phản hồi:

Tuấn Nguyễn“Cám ơn những lời bình sâu sắc của anh Ba về bài viết mới nhất của Kami. Thật ko thể nào đủ kiên nhẩn những bài viết dài, loằng ngoằng như thế. Tác giả luôn lồng những “nghi kỵ” đáng sợ (của chính tác giả) về người Việt hải ngoại, và đây ko phải là lần đầu tiên dùng lối gấp tay bỏ lửa như thế.”

Nicecowboy: “Anh BS có tài đọc vị được rất hay những bài viết kiểu như Kami, TDN… như “ Đừng để chính trị hóa việc biểu tình chống TQ”. (điểm tin lúc 21h20 của anh BS)

Bài viết Ka mi rất dài, nói chung cũng như nhiều bài khác : lên án TQ xâm lược, ca ngợi lòng yêu nước của người Việt, động cơ biểu tình là chính đáng…..

Tuy nhiên, Kami đã xa gần biện minh và thông cảm cho hành động trấn áp, nặng tay của chính quyền vừa qua, đó là vì (theo ý Kami) : chính quyền e sợ nhân dân bị xui giục bởi những tổ chức hải ngoại và có thể xảy ra cách mạng hoa nhài …!

Còn người dân đen thì không nhìn thấy xa như Kami, mà chỉ đơn giản thấy rằng chính quyền e ngại làm mất lòng người đồng chí láng giềng … nên đã nặng tay với đồng bào máu thịt như thế.

NGHĨA ĐỒNG BÀO SAO BẰNG TÌNH ĐỒNG CHÍ !”

– Vì sao Trung Quốc không muốn đa phương? (ĐĐK).

– Quân đội Trung Quốc huấn luyện đổ bộ trên biển Đông (Đất Việt).  – Trung Quốc rầm rộ tập trận hải quân (NLĐ).

– Trung Quốc tăng thêm 200 tàu hải giám (Đất Việt).

– Trung Hoa nhật báo viết: Sách giáo khoa và bản đồ VN khẳng định TS và HS là của TQ? (Anh Vũ). Điều đáng lo là nhiều bản đồ của VN hồi những năm 1960′ lại phải “nhờ” Trung Quốc in . Và năm kia, BS đã nhận được vài bản ảnh do độc giả móc ra từ Thư viện Quốc hội Hoa Kỳ gởi về (nội dung ra sao thì … xin hỏng nói). Ra một hiệu sách cũ nổi tiếng của Hà  Nội hỏi bản in những bản đồ nầy, lão chủ hiệu nói vanh vách (cứ như ở Ban Biên giới), và cho biết mấy năm nay nhiều người ngoại quốc lùng mua, hết sạch rồi.

Tuy nhiên, dù bản đồ, sách giáo khoa có in thế nào, thì vấn đề nó cũng không khác mấy so với vụ bức Công hàm của cố TT Phạm Văn Đồng. Vấn đề mấu chốt là chính quyền có dám công nhiên đối mặt với vụ đó hay không thôi, còn về pháp lý hoàn toàn không đáng ngại.

– Hà Nội sẽ “trảm” công chức “hành dân” (ĐĐK).

– Gia đình lo cho sức khỏe ông Cù Huy Hà Vũ   —  (BBC).

– Bộ CA chuyển khiếu nại vụ anh Nhựt về Bình Dương (Người đưa tin).

21h45′ – Chiến lược nào cho Việt Nam? Chúng ta không còn thời gian nữa – (Lãng). “Nhận xét thấu triệt về bản chất Trung Quốc, sẽ giúp chúng ta nhìn thấu chiến lược nhất quán của người Tàu, từ đó đề ra phương cách khoét sâu vào điểm yếu đối phương và tìm ra giải pháp.” Nhưng “… trong một bộ phận thành phần nắm quyền chủ chốt, vẫn chưa đủ tư duy và dũng khí thoát ra khỏi bóng ma lợi ích cá nhân và lề lối cũ. Người Việt Nam cần đấu tranh bằng được với lối tư duy này. Nó đi ngược lại lợi ích sống còn của dân tộc chúng ta”.

KINH TẾ

– Hu hu! Khi hầu hết các gói thầu EPC vào tay Trung Quốc: Rủi ro khó lường (TBKTSG).

– Trung Quốc ồ ạt gom nông sản Việt: Coi chừng nông dân bị lừa (Dân Việt).

– Bẫy thầu giá rẻ  bằng “các chiêu thức của nhà thầu Trung Quốc “(Thanh niên). Gói thầu cải tạo kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè vẫn chưa thể hoàn thành do đang giải quyết hậu quả do nhà thầu Trung Quốc để lại — >

– Phỏng vấn ông Vũ Mạnh Hùng Phó tổng giám đốc TKV: Xét lại cẩn thận kế hoạch xuất khẩu than (VEF).  –Nhập khẩu than: vì mục tiêu năng lượng hay lợi ích Tập đoàn? (Dân trí).   – Đẩy nhanh tiến độ các dự án sản xuất than lớn (TTXVN) “Theo ông Vũ Mạnh Hùng, dự kiến trong quý III, Chính phủ sẽ phê duyệt quy hoạch thăm dò khai thác bể than đồng bằng sông Hồng. Ngay từ bây giờ, TKV phối hợp cùng các tỉnh Hưng Yên, Thái Bình thực hiện khai thác thử nghiệm với quy mô nhỏ, với mục tiêu vừa lấy được than vừa đảm bảo an sinh xã hội đối với người dân vùng trồng lúa”. – Nhập khẩu than là phép thử (!?) (NLĐ).

– Quốc gia biển phải nhập muối (Thanh niên).  – Đề nghị nhập 50.000 tấn muối: Một đề xuất làm hại diêm dân (Dân Việt).  – Luẩn quẩn chuyện muối   —  (Tuanddk).     – Hẩm hiu “phận muối” đồng hoang (Lao động).

– Huỳnh Bửu Sơn: Khu vực tư: Liệu có thể tự cứu? (TVN/DNSGCT).

– Sóng tăng chứng khoán: Tiệc sắp tàn? (VEF).

– Gian lận cổ phiếu, “hàng xuất khẩu” mới của Trung Quốc? (VnEconomy).

– NHNN siết chặt việc áp lãi suất huy động và cho vay VND (DVT).  – Đình chỉ hoạt động nếu ngân hàng vi phạm trần lãi suất (NLĐ).

– TS Lê Đăng Doanh: DN nên chấp nhận “đau đớn” để mạnh hơn (Lao động).

– Sức hấp dẫn của lao động Việt Nam giảm sút vì các cuộc đình công   —  (VOA).

 ‘Xăng thối’ xuất hiện ở Hà Nội (VNE).  – Hàng loạt cây xăng “ngoài vòng” quy chuẩn:  Bài 2: DN hoang mang nếu buộc phải di dời (Tổ quốc).

11h15′:

– Thiếu than ngày càng nghiêm trọng (Thanhnien) – nên ông Phó tổng giám đốc Tập đoàn Than – khoáng sản Việt Nam (TKV) biện bạch lọan xà ngầu về KINH DOANH: “Xét lại cẩn thận kế hoạch xuất khẩu than (VEF)

– Khu vực tư: Liệu có thể tự cứu? (TuanVietnam)

– Thực hư ngọn đồi xuất hiện mỏ vàng ở Huế (VNN)

16h10′:

– Chống lạm phát: Cần tiếp tục thắt chặt tiền tệ (SGTT).

– “Chảy máu” nguyên liệu thô – Kỳ 2: Mỗi tháng xuất hơn 1,5 triệu tấn than (Tuổi trẻ).

– Giải mã tư thương Trung Quốc mua gom nông sản (Tiền phong).

– “Trung Quốc có thu mua, nhưng thực phẩm không thiếu”  (VnEconomy).

18h15′ – “Hết nạc vạc đến xương”Bể than sông Hồng sẽ được Chính phủ xem xét vào quý III  (FN/VNE).

22h10′:

– Phó tổng giám đốc Tập đoàn Công nghiệp Than – Khoáng sản Việt Nam Vũ Mạnh Hùng: “Vừa nhập, vừa xuất khẩu than là bình thường”(VnEconomy).  – Nhập khẩu than, bài toán khó của Tập đoàn Than.

– VN sẽ ‘chiếm ngôi’ xuất khẩu gạo số 1 thế giới (VEF).

VĂN HÓA-THỂ THAO

–  TP Huế: Khánh thành nhà bia Thị học (QĐND). “Sáng 16-6, Trung tâm bảo tồn Di tích Cố đô Huế phối hợp với Đại sứ quán Cộng hòa Ba Lan đã tổ chức lễ khánh thành…”  — > 

– VĂN “HÀNH” -Kha Tiệm Ly (Phong Diệp)

– Di tích lịch sử quốc gia biến thành rẫy sắn (GDVN).

– Phim tài liệu Việt nhạt dần (NLĐ).

– Phim Thái tổ Lý Công Uẩn có thật sự “kinh hoàng”? (NLĐ).

– Phỏng vấn hoạ sỹ Lương Xuân Đoàn- Phó Vụ trưởng Vụ Văn hóa – Văn nghệ (Ban tuyên giáo TƯ): Hội hoạ trẻ chưa có nhiều bước tiến! (Tổ quốc).

– Lần đầu tiên có ngành đào tạo xẩm ở bậc Đại học (TT&VH).

– Khán giả Việt: Thói quen tò mò và sự “cổ xuý” cho “thảm hoạ” (Lao động).

– Hà Văn Thùy: Lần thứ ba thưa chuyện với ông TẠ CHÍ ĐẠI TRƯỜNG (Lê Thiếu Nhơn). Hic!  Trao đổi học thuật mà mới vào bài chưa thấy tranh luận gì đã cấp tập những lời chỉ trích nặng nề cứ như thể những bài “chính luận” trên báo Quân đội ND -”Làm thất bại âm mưu … các thế lực thù địch”. Đó có phải là một trong những căn bệnh nan y của trí thức VN thời nay? “giọng của người ngồi lê đôi mách đầy cảm tính, không hề có chuẩn mực khoa học tối thiểu”,những lời xỏ xiên cạnh khóe không xứng với phẩm giá sử gia“, ” thấy giọng khinh bạc của ông”“những lời mai mỉa sâu cay”, “ý tưởng cũ rích nhàm chán”

– Thần tượng âm nhạc Mỹ David Roland Cook: Viết nhạc như liều thuốc giảm đau (Thanh niên).

11h15′:

– Hoàn thành trùng tu cung Trường Sanh sau 6 năm (VietnamPlus)

– Kêu gọi đầu tư bảo tồn phủ Nội vụ (Thanh Niên)
Rồi lại để mở quán cà phê? Đáng lo ngại cho đất Thần kinh.

– Viết cho… sao (Tuổi trẻ)

22h10′:

– Rối dân gian: Bao giờ hết cảnh long đong? (VH). Khi con người hết cảnh như con rối. Hề hề!

– PAD đề nghị rút Preah Vihear khỏi danh sách di sản (TTXVN).

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

– Đổi mới giáo dục: Con gà hay quả trứng? (VNN).

– Bớt thi, được không? (SGGP).

<– Châu giỏi toán vừa được tám trường ‘tây’ mời đón (Tiền phong).

– Nữ sinh viên gốc Việt được tham dự ‘Học Viện Lãnh Ðạo khóa 20′  —  (Người Việt).

– Đại học Huế sẽ cấp lại bằng Thạc sĩ bị sai chính tả(GDVN).

– Mở trường quốc tế liên thông mầm non-trung học (TTXVN). Các bên ký kết về việc xây dựng Trường Quốc tế Anh — >

– Mù mờ tác quyền trong trường ĐH (NLĐ).

– TUYỂN SINH ĐH, CĐ 2011: Khó tránh công khai “ảo” (NLĐ).

 GS Ngô Xuân Bính nhận danh hiệu “Viện sỹ thông tấn” (TTXVN). Bổ sung, 4h50′, một độc giả phản hồi:  “1. Viện Hàn lâm khoa học tự nhiên châu Âu của Nga là cái gì? Viện HLKH của Nga là của Nga chứ, sao lại có châu Âu vào đây?  2.Hiệp hội Y học dân tộc Nga (RANM) là cái gì? Phải chăng là “Russian Association of National Medicine”, nếu đúng thế thìNational làm sao có thể dịch là Dân tộc được? Thử Google cụm từ “”Russian Association of National Medicine” (RANM) được vài chục kết quả, nhưng toàn là website Việt Nam, chẳng có kết quả nào từ bên Nga, hay từ các nước khác? Hay là cái hiệp hội này thành lập ra chỉ để tặng danh hiệu cho một người Việt Nam và chỉ để lên báo Việt Nam?”

Theo ngu ý BS, chữ “Dân tộc” ở đây đúng ra là “cổ truyền”. Lạ nữa là cái danh hiệu “viện sĩ”, sao lại “thông tấn”? Nghe như là về báo chí. Nhiều khi dịch qua dịch lại, rồi tâm lý muốn “nổ” cho “ta”, nên thêm thắt chút đỉnh, thành dễ lẫn lộn tùm lum.

Bổ sung, 12h5′, độc giả H.A. email cho biết thêm nhiều chi tiết, nhưng vì nội dung dài quá, nên BS đưa vô mục “Phản hồi” cuối điểm tin này. Mời bà con.

– Hà Nội: Một nam sinh bị bạn học thiêu trên phố (GDVN).

– Canon tài trợ 1,8 tỷ đồng xây dựng trường học (QĐND)

– Thông tin về thuốc trị đái tháo đường gây ung thư  (TTXVN)

11h55′:

– Trẻ đến tuổi mầm non: căng thẳng tìm chỗ học (SGTT)

– BT Bộ GD&ĐT gặp mặt các thí sinh Olympia (VTV)

22h10′:

– Thi tốt nghiệp, không đỗ mới lạ (VNN).   – GS Văn Như Cương: Cần xem xét kết quả thi cao có thực chất (Tiền phong).

– Quy trình làm sách giáo khoa: Còn nhiều cái ngược! (PLTP/DNSGCT).

– Thực hư chuyện sinh viên tố trường “lạm thu” (VTC).

– Mẫu xe của SV Việt Nam chạy 250km tiêu thụ 1 lít xăng (VTC).

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

– Ngỡ ngàng đường dây bán thận tại BV Việt Đức (VTC/PL).

– Bữa kia đưa tin từ báo ngoại quốc, bữa nay độc giả méc báo ta cũng đưa: Xôn xao đám cưới đồng tính thứ hai tại Việt Nam (ĐV/VM).

– Xăng thối màu sữa ở Hà Nội: Vẫn bán và vẫn mua (VTC).

– Bấp bênh cuộc sống tại khu tái định cư Thuỷ điện Bản Vẽ (Tầm nhìn).

– “Lộ diện” Công ty thủy sản đầu độc sông Hậu (Bee).

– Các loài chim lớn đang biến mất (Thiennhien).

– Việt Nam còn không quá 50 voi hoang dã (Tiền phong). Từ năm 2009 đến nay, voi rừng chết liên tục — > 

– Cuối cùng thì cũng nghe thấy Công đoàn sẽ bảo vệ quyền lợi kỹ sư Lê Văn Tạch (NLĐ).

– Vụ ẩu đả: Chủ tịch, phó chủ tịch VASEP đều yêu cầu giám định thương tích (PLTP)

– Hơn 360.000 tài khoản của Citigroup bị tấn công  (TTXVN)

11h55′:

– Lao động Libya về nước “kéo cày” trả nợ (VNN) Bà Bộ trưởng xinh đẹp của Bộ LĐ-TB-XH chỉ lên sân bay đón họ về thôi sao?

– Cụ Rùa phải “nằm viện” thêm vài tuần nữa (VnMedia)

16h15′:

– Những người “bắt mạch” đất trời – Kỳ 4: Ở lại cùng dâu bể Mường Lay (Tuổi trẻ).

– Còi to phạt đến 3 triệu đồng, sẽ đo thế nào? (VTC).

– “Lô cốt rác” bên sông Tô Lịch (Bee).

– Hàng nghìn người phá núi, tìm vàng (VNE).

– Điểm mặt 2 nhóm tin tặc đang lộng hành (Tuổi trẻ).

17h – Độc giả méc  Vụ “Trùm mền” nhà máy xử lý Nix thải ở Khánh Hòa: Chưa được vay vốn vì “công nghệ mới”(Tuổi trẻ)  và bình: “Cựu ủy viên Bộ Chính trị (Trương Quang Được), 2 ủy viên TƯ Đảng (Phạm Khôi Nguyên – Bộ trưởng TNMT và Nguyễn Văn Tự – Bí thư Khánh Hòa) cùng một lô xích xông Chủ tịch, phó Chủ tịch tỉnh, Thứ trưởng…hàng chục phóng viên đại diện giới truyền thông bị cho ăn “quả lừa” vì dự và lăng xê lễ động thổ cái dự án “ngây thơ” này. Nói nhanh nhé, ai đói tài nguyên, khát nguyên liệu cho bằng Nhật Bản, Trung Quốc, mà xưa nay vẫn cắn răng đem nix thải đi chôn lấp. Chủ dự án (Khoáng sản luyện kim Hà Nội – chẳng thuộc hạng “có máu mặt” trong làng luyện kim) khoe công nghệ của dự án là “công nghệ hoàn nguyên”, cho phép thu hồi hiệu quả các kim loại từ nix thải, do các nhà khoa học ở Côn Minh vừa phát minh thành công. Ối giời! Côn Minh thuộc Vân Nam – tỉnh miền núi dân tộc thiểu số vùng biên xa xôi nghèo và lạc hậu bậc nhất Trung Quốc, vốn chỉ được biết đến nhờ nghề…trồng thuốc lá và phong cảnh đẹp cho du lịch, chứ đâu phải Thượng Hải, Thiên Tân, Bắc Kinh, Thâm Quyến – những trung tâm công nghệ hàng đầu Trung Quốc?  Hơn nữa, nếu quả thật cái ”công nghệ hoàn nguyên” này là khả thi và hiệu quả thì mấy đại gia luyện đồng ở Chi Lê (nix là xỉ đồng, phế thải luyện đồng) và thế giới đã “nẫng” rồi, đâu đến lượt VN ta?! Ô Hô!!!” Một  lũ (làm bộ?) ngây ngô …

18h10′ – Ối giời! Độc giả méc là bọn giãy chết nó xếp mình đứng thứ  3 thế giới về thất nghiệp nè (tỉ lệ thất nghiệp không cao nhưng lạm phát rất cao, nên thứ hạng … cao):  The 15 Most Miserable Countries In The World (Business Insider): 

20h – Lạng Sơn: Bắt giữ 300 triệu đồng tiền Việt Nam giả (VTV)

20h45′ – Ngao ngán một cái Thủ đô chắp vá be bét, nay xây mai đập bỏ, hỏng có quy hoạch lâu dài gì, dân còng lưng kiếm ăn, nộp thuế được đồng nào đốt vô đây hết chớ gì: Cầu vượt Ngã Tư Sở có thể bị phá bỏ để xây đường trên cao (DVT).

22h10′:

– Công đoàn TMV ủng hộ đình chỉ việc kĩ sư Tạch (PN Today).

– Cách chức Đội trưởng QLTT đánh bạc ở Campuchia (TTXVN).

– Nghề đón xác hài nhi (PN Today).

QUỐC TẾ

– “Libya sẵn sàng tổ chức bầu cử sớm dưới sự giám sát của quốc tế” (DVT).  – Libya 17/6: Chính phủ và phe nổi dậy lần đầu tiên đàm phán trực tiếp.  – Thủ tướng Libya: Việc Gaddafi ra đi là “giới hạn đỏ” (TTXVN).

– Nổ lớn gần bản doanh của Đại tá Gaddafi  —  (BBC).  – Tòa Bạch Ốc bênh vực tính hợp pháp của sứ mạng ở Libya  —  (VOA)Phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc Jay Carney  — >

– Liên hiệp châu Âu chuẩn bị tăng cường trừng phạt Syria  —  (RFI).

– Al-Qaeda công bố thủ lĩnh mới (VNE).

Mỹ thảo luận về số lượng binh sỹ rút khỏi Afghanistan (VOV).

– Quân đội Thái Lan can dự vào cuộc vận động tranh cử Quốc hội  —  (RFI).

12h:

 Putin, Medvedev dùng mỹ nhân cạnh tranh nhau (VnMedia)

– Đáp trả CIA, Trung Quốc cáo buộc Mỹ gây rắc rối (VNN)

16h15′:

– Hàn Quốc điều tên lửa ra biên giới (NLĐ).

– Triều Tiên đòi Hàn Quốc trao trả 9 người đào tẩu (VTC).

– Nga, Trung ủng hộ cơ chế đa phương trong các vấn đề châu Á-Thái Bình Dương (DVT).

22h10′ – Hàn Quốc sẽ không trao trả 9 người tị nạn Triều Tiên (Lao động).

* VTV1:  + Thời sự  Chào buối sáng – 16/06/2011;   + Thời sự 19h – 16/06/2011.

(Bài điểm báo có sự tham gia tích cực của blogger Gốc  Sậy.)

Posted in Điểm tin ngày Ba Sàm | Leave a Comment »

111. Những điều làm hạn chế mối quan hệ Mỹ-Việt

Posted by embasam1 trên Tháng Sáu 17, 2011

The Diplomat

Những điều làm hạn chế mối quan hệ Mỹ-Việt

Richard Pearson

Ngày 14 tháng 6 năm 2011

Quan hệ Mỹ-Việt đã được làm cho biến chuyển trong những năm gần đây. Nhưng để cho mối quan hệ này tốt đẹp hơn nữa thì Hà Nội phải bắt đầu có những thay đổi về nhân quyền và dân chủ. 

Mùa hè năm nay đánh dấu 36 năm ngày Sài Gòn thất thủ, 16 năm Mỹ và Việt Nam thiết lập quan hệ ngoại giao và 14 năm ngày Mỹ khai trương sứ quán tại Hà Nội. Hôm nay thì hai nước đều đang thấy họ chia sẻ nhiều quan điểm hơn về những vấn đề có tầm rộng lớn hơn bao giờ hết. Quả thực các nhà ngoại giao thậm chí đã dùng những từ ngữ nói về một “mối quan hệ chiến lược” đang phát triển giữa Hà Nội và Washington.

Các nhà hoạch định chính sách của cả hai nước có lý do chính đánh để hãnh diện và hăng hái khi nói về những thành tựu của họ và tiềm năng to lớn để phát triển một mối quan hệ thậm chí còn vững chắc hơn nữa trong những năm tới. Phát biểu hôm 31 tháng 5 tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế, thứ trưởng ngoại giao phụ trách các vấn đề Đông Á và Thái Bình Dương Kurt Campbell đã nói tới việc Washington “mong muốn và có ý định thúc đẩy hơn nữa mối quan hệ này [mối quan hệ Mỹ-Việt”.

Mặc dù cả hai nước đúng là đang mong muốn xích lại gần nhau hơn nữa, mặc dù Việt Nam vẫn chưa có những cải thiện về nhân quyền và các quyền tự do chính trị, song chính quyền của Barack Obama vẫn giữ lời cam kết với chính quyền Việt Nam bằng toàn bộ khả năng của mình mà không để mất mối thiện cảm của công chúng Mỹ và Quốc hội Mỹ. Tuy cả hai bên cho đến nay đều vẫn tiếp tục có những cơ hội cho sự điều chỉnh và thỏa hiệp, song trách nhiệm giờ đây dứt khoát thuộc về Hà Nội ấy là Hà Nội phải thỏa hiệp với Mỹ bằng cách theo đuổi những cải cách chính sách quốc nội, nhất là trong lĩnh vực tự do chính trị và các quyền dân sự. Nếu Việt Nam thực lòng giải quyết những vấn đề quốc nội này của họ – đây là điều được Campbell gọi là một “yếu tố hạn chế” trong quan hệ giữa hai nước – thì chính quyền của Obama sẽ có nhiều điều kiện hơn nữa để làm việc với Việt Nam và cho phép mối quan hệ giữa hai nước phát triển lên một tầm mức tiếp theo.

Kể từ khi nhậm chức đến nay thì Obama đã có nhiều nỗ lực chính trị nhằm theo đuổi mối quan hệ vững chắc với Đông Nam Á. Washington trong suốt tám năm trước đó đã tỏ ra không còn chú ý nhiều tới Đông Nam Á nên khi lên nắm quyền Obama đã lập tức tăng cường sự cam kết của Mỹ với khu vực quan trọng này. Kể từ khi Obama trở thành tổng thống thì cam kết của Mỹ với Việt Nam đã gia tăng đặc biệt nhanh – tới một mức độ chưa từng thấy kể từ cái thời kỳ sung sướng đến bốc đồng khi Tổng thống Bill Clinton tới thăm Hà Nội năm 2000 và có một bài phát biểu lần đầu tiên của một nguyên thủ nước ngoài được truyền trực tiếp khắp Việt Nam.

Trong khi theo đuổi mối quan hệ chắc chắn hơn với Đông Nam Á và bảo vệ lợi ích hàng hải của Mỹ thì lợi lộc đầu tiên mà Mỹ nhận được là sự tức giận của Bắc Kinh ấy là tại cuộc gặp của các ngoại trưởng tại Diễn đàn Khu vực ASEAN tại Hà Nội tháng 7 năm ngoài Ngoại trưởng Hillary Clinton đã đặt Mỹ vào cùng hàng ngũ với các nước Đông Nam Á khi bà nêu bật mối lo ngại về những tuyên bố chủ quyền hàng hải đầy tham vọng của Trung Quốc ở Biển Hoa Nam [Biển Đông] và bà kêu gọi “một tiến trình ngoại giao hợp tác của tất cả các bên tranh chấp.”

Những hành động như vậy của Mỹ đã được hoan nghênh nhiệt liệt tại một Hà Nội giờ đây đang háo hức thúc đẩy sự hội nhập chính trị và kinh tế với thế giới và đang ngày càng phải cảnh giác với Trung Quốc. Mặt khác, sự ngỏ lời gần đây nhất của Mỹ [đề nghị của Hillary Clinton] có lẽ rút cục đã làm cho hầu hết lãnh đạo Việt Nam hết tin tưởng mù quáng vào suy nghĩ cho rằng Washington luôn tìm cách đạo diễn một “diễn biến hòa bình” để thoát khỏi sự cai trị của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Sự tiếp đón nhiệt tình của Việt Nam hồi tháng 8 năm ngoái dành cho cả hàng không mẫu hạm USS George Washington đi qua vùng biển Việt Nam lẫn chuyến dừng chân ngay sau đó của tàu khu trục USS John S. McCain mang tên lửa hành trình đã chứng minh rằng Hà Nội giờ đây đang coi trọng mối quan hệ an ninh vững chắc với Mỹ. Cũng vậy, việc Việt Nam quyết định gia nhập Đối tác Xuyên Thái Bình Dương [Trans-Pacific Partnership] đang lặng lẽ nổi lên như là diễn đàn ưu tiên châu Á-Thái Bình Dương của Mỹ đã cho thấy rõ là Hà Nội muốn hội nhập chính trị và kinh tế nhiều hơn nữa cũng như Hà Nội giờ đây ngày càng cảm thấy thoải mái với một Hoa Kỳ đang kiên quyết cam kết sâu với Đông Nam Á.

Tuy nhiên Việt Nam vẫn tiếp tục có những hành xử ở trong nước khiến cho các nhà quan sát của Mỹ phải xa lánh và làm cho một kiểu mối quan hệ gắn bó mà Hà Nội đang mong đợi trở nên bất khả thi và chính quyền của Obama thì không thể biện hộ nổi trên phương diện đạo lý.

Những vụ đàn áp gia tăng nhằm vào các nhà hoạt động chính trị và tôn giáo, việc khởi tố và kết án bất công các nhà bất đồng chính kiến cũng như việc tiếp tục duy trì những quy định hạn chế nhằm vào Internet, truyền thông và báo chí đang khiến cho Việt Nam khó lòng mà nhận được sự ủng hộ hoàn toàn của một chính quyền Obama hiện đã bắt đầu đối mặt với những luồng dư luận phản đối mạnh mẽ ở trong nước.

Toàn bộ những điều nói trên có nghĩa là Hà Nội cần phải tiến lên một cách dứt khoát. Với những căng thẳng ở Biển Hoa Nam [Biển Đông] không thấy có dấu hiệu dịu đi trong ngắn hạn và với việc Trung Quốc đang tiếp tục tăng cường khả năng hải quân thì một mối quan hệ Mỹ-Việt vững chắc đang là vì lợi ích của cả hai bên (dẫu rằng phải thừa nhận một sự thật về động lực sức mạnh toàn cầu và an ninh châu Á là Mỹ có tầm quan trọng đối với Việt Nam nhiều hơn là Việt Nam có tầm quan trọng đối với Mỹ).

Sự cởi mở của chính quyền Obama đối với Việt Nam đã đạt đến ranh giới buộc phải chấp nhận trong xã hội dân chủ và những giá trị của Mỹ và giờ đây đã đến lúc Hà Nội phải thực hiện hành động tiếp theo. Chỉ có bằng cách làm như vậy thì cả Hà Nội lẫn Washington mới có thể phát triển được mối quan hệ vững chắc mà cả hai bên đang có lý do chính đáng để tìm kiếm mối quan hệ đó.

Richard Pearson phó giám đốc phụ trách các chương trình về Trung Quốc, Việt Nam và Biển Hoa Nam của Quỹ Maureen and Mike Mansfield Foundation.

Người dịch: Hiền Ba

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

Posted in Bài phân tích Ba Sàm | Leave a Comment »

112. Căng thẳng trên biển Đông: có thể có một giải pháp?

Posted by embasam1 trên Tháng Sáu 17, 2011

Scribd

Phỏng vấn GS Carlyle A. Thayer:

Căng thẳng trên biển Đông: có thể có một giải pháp?

 14-06- 2011
HỎI: Đánh giá của ông về những căng thẳng gia tăng gần đây nhất trên Biển Đông là gì?

ĐÁP: Cả Trung Quốc và Việt Nam đang đi tới tiến trình xung đột nếu họ không ngưng việc gia tăng những rủi ro trong việc đáp trả lẫn nhau. Việt Nam đã phản đối các hành động của tàu dân sự giám sát biển Trung Quốc trong vụ cắt cáp, bằng cách gửi các tàu hộ tống đi cùng với các tàu thăm dò dầu khí của mình. Nếu Trung Quốc gửi thêm tàu tới để thực thi quyền tài phán của họ, có mỗi khả năng xảy ra sự cố như một vụ va chạm hoặc thậm chí đọ súng tùy thuộc vào hành động khiêu khích.

Phản ứng của Trung Quốc với thái độ thù địch ngay từ đầu. Thậm chí Trung Quốc còn không them điều tra bất kỳ sự cố nào. Hành vi của Trung Quốc có khả năng nhấn chìm các cuộc đàm phán đang thực hiện giữa Trung Quốc và ASEAN trong việc áp dụng các hướng dẫn thực hiện Tuyên bố ứng xử của các bên trên Biển Đông (DOC) năm 2002 và do đó cản trở kế hoạch cho một bộ luật ràng buộc pháp lý hơn: Quy tắc Ứng xử.

Những sự kiện gần đây trên Biển Đông cũng liên quan đến Philippines, nghĩa là tranh chấp lãnh thổ sẽ nổi bật vào tháng 7, khi các cuộc họp ASEAN được tổ chức tại hội nghị thượng đỉnh hàng năm và các cuộc họp liên quan. Áp lực quốc tế sẽ gia tăng đối với tất cả các bên, đặc biệt là Trung Quốc, để chấm dứt hành động khiêu khích và thỏa thuận một hòa ước hòa bình tạm thời. Nếu Trung Quốc phản ứng tiêu cực, điều này có thể tác động đến Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á dự kiến tổ chức ở ​​Jakarta vào tháng 10 khi Hoa Kỳ dự định ​​sẽ tham dự lần đầu tiên.

HỎI: Làm sao ông thấy kết quả này bây giờ khi Việt Nam tiến hành tập trận bắn đạn thật?

ĐÁP: Tập trận bắn đạn thật của Việt Nam là sự phản kháng lên tới đỉnh điểm. Việc tập trận liên quan đến việc pháo binh ven biển vào ban ngày và bắn súng hải quân vào ban đêm. Không có bắn thử tên lửa chống tàu. Khu vực có liên quan trải dài từ bờ biển đến đảo Hòn Ông xa 40 km. Việc tập trận đã không tiến hành gần nơi hai sự cố cắt cáp đã diễn ra. Và việc tập trận đã được thực hiện rất gần với đất liền để không có khả năng xảy ra bất kỳ sự liên quan nào đến tàu Trung Quốc.
Trung Quốc đã phản ứng có thể dự đoán – điên cuồng và bi thảm. Thực ra, Trung Quốc đã thông báo rằng họ sẽ tiến hành tập trận hải quân ở Tây Thái Bình Dương trước khi Việt Nam tuyên bố tập trận bắn đạn thật. Tàu Trung Quốc sẽ chỉ bị đe dọa nếu chúng xâm nhập vào lãnh hải và vùng tiếp giáp lãnh hải của Việt Nam, không phải bên ngoài vùng đặc quyền kinh tế của VN.
HỎI: Các phương tiện truyền thông nước ngoài nói rằng Việt Nam đã kêu gọi hòa giải quốc tế và muốn Mỹ giúp đỡ. Năm ngoái, Mỹ cho biết quyết định trong tranh chấp biển Hoa Nam là “lợi ích quốc gia” của mình – Chính xác đó là những gì lợi ích?

ĐÁP: Lập trường của Việt Nam đã được công bố trong câu trả lời về câu hỏi của một phóng viên tại buổi họp báo của Bộ Ngoại giao. Không phải là một sáng kiến ​​mới.
Lợi ích của Mỹ là duy trì sự an toàn và tự do hàng hải trên các tuyến đường biển quốc tế đi qua biển Hoa Nam. Mỹ có lợi ích quốc gia để thấy rằng những con tàu do Mỹ sở hữu và những con tàu do các đồng minh và bạn bè của Mỹ và tàu chở hàng hóa đến Hoa Kỳ và từ Hoa Kỳ không bị quấy nhiễu.

Mỹ cũng đã tuyên bố họ quan tâm trong việc ngăn chặn bất kỳ nước nào sử dụng quyền bá chủ trên biển Hoa Nam. Tuy nhiên, Hoa Kỳ sẽ không đứng về bên nào trong tranh chấp lãnh thổ.

HỎI: Thực tế, giải pháp gì có thể đạt được trong vấn đề này? Dường như chuyện đã xảy ra vào quá lâu, để đạt được một “giải pháp” sẽ vô cùng khó khăn.

ĐÁP: Giải quyết tranh chấp lãnh thổ trên biển Hoa Nam có lẽ không bao giờ thực hiện được. Trung Quốc tuyên bố chủ quyền không thể tranh cãi trên hầu hết biển Hoa Nam không căn cứ vào luật pháp quốc tế và do đó không tuân theo thỏa thuận. Tuyên bố của Trung Quốc cắt sâu vào các vùng đặc quyền kinh tế mà Philippines và Việt Nam đã tuyên bố.

Trong khi đó, căng thẳng hiện tại có thể được giải quyết bằng cách tất cả các bên liên quan đồng ý kềm chế đe dọa hoặc sử dụng vũ lực và để duy trì hiện trạng, và hoàn tất việc đàm phán các hướng dẫn để thực hiện bản Tuyên bố Ứng xử (DOC). Điều này sẽ mang lại một số ổn định và có thể đoán được mối quan hệ giữa Trung Quốc và các nước ven biển. Đây là điều tốt nhất có thể hy vọng bởi vì DOC mà Trung Quốc đã đồng ý với các nước thành viên ASEAN. Những đề nghị khác nhau cho hoạt động hợp tác về DOC có thể thực hiện cả phương pháp thực hiện và xây dựng lòng tin.

Về lâu dài, tranh chấp chủ quyền có thể xếp lại và các nước liên quan có thể đồng ý phát triển hợp tác [khai thác] tài nguyên thiên nhiên trong khu vực. Họ cũng có thể áp dụng một quy tắc ứng xử nghiêm ngặt hơn nhưng để điều này có được ràng buộc pháp lý, sẽ cần phải có ý nghĩa của một hiệp ước.

Ngọc Thu dịch từ: http://www.scribd.com/doc/57825488/Thayer-China%E2%80%99s-Strategy-in-the-South-China-Sea-and-the-Prospect-for-Armed-Conflict

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

Posted in Bài phân tích Ba Sàm | Leave a Comment »

Tin thứ Năm, 16-6-2011

Posted by embasam1 trên Tháng Sáu 17, 2011

Tin thứ Năm, 16-6-2011

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

* ĐẶC BIỆT VỀ BIỂN ĐÔNG:

<- Đại tá Trần Nhung, một cựu trưởng phòng của báo Quân đội ND: Dân sự hóa quân sự  (Người LĐ).  Đây cũng là tin lên mạng cuối ngày qua. Mấy tiếng sau … sao thấy im ắng quá? Không thấy tin, bài gì  về Biển Đông nữa trên các báo. Hy vọng không có lệnh miệng nào đó là phải dừng … “Về phía chúng ta, cần nghiên cứu nghiêm túc quan hệ đối tác chiến lược với Trung Quốc, nhận thức sâu sắc các mối tương tác giữa hợp tác và đấu tranh. Vấn đề chủ quyền là dứt khoát không thể nhân nhượng. “   Hề hề! Cứ ham cái thứ “chiến lược” để rồi có ngày nó … “chiếm được”.- Cũng cuối ngày, trên Quân đội ND: Tư lệnh Không quân các nước ASEAN nhất trí duy trì hòa bình, an ninh trong khu vực .

– Thêm một Tướng Việt Nam phân tích tình hình biển Đông (GDVN). ““Những hành động gây hấn của tàu Trung Quốc vừa qua đã gây bức xúc cho nhiều anh em tướng lĩnh cấp cao, từng lãnh đạo, tham gia chiến đấu”, Thiếu tướng Huỳnh Đắc Hương mở đầu câu chuyện về Biển Đông. “
Vậy là trong 6 ông Tướng,  Đồng Sĩ  Nguyên, Nguyễn Trọng Vĩnh, Lê Văn Cương, Nguyễn Quốc Thước, Nguyễn Văn Ninh, và ông nầy, chỉ có ông tướng Nguyên xứng đáng là … “tướng về vườn”.

“Thời điểm này, chúng ta phải đẩy mạnh công khai các tài liệu, chứng cứ lịch sử, dịch ra 5 – 7 thứ tiếng để cho nhân dân thế giới họ hiểu rằng chúng ta là chính nghĩa, các hành động gây hấn của Trung Quốc là phi nghĩa”.

 Là người Việt Nam, tôi yêu đất nước mình (Tuổi trẻ). Ý kiến một người  Hoa, biết “ăn cây nào rào cây đó” khi tham gia chương trình “Góp đá xây Trường Sa” số tiền 5 triệu đồng — >

– Bài này bữa qua sót – TS Vũ Minh Khương, từ Singapore: Thách thức Biển Đông và “chiếc nỏ thần” Việt Nam (TVN)

–  Bảo vệ chủ quyền: Công khai để thống nhất lòng dân. Phỏng vấn Giáo sư, Tiến sĩ Hồ Trọng Ngũ, Ủy viên thường trực Ủy ban Quốc phòng An ninh Quốc hội nói về tình hình Biển Đông.  Ông cha “Ta đã có Hội nghị Diên Hồng, còn “ta” giờ  ngán cái nầy lắm …  Hu hu! — >

– Ứng phó với chiến thuật dùng tàu dân sự quấy nhiễu của Trung Quốc. Bài công phu, nhiều hình ảnh minh họa.

– Đinh Kim Phúc:  CÓ PHẢI BỨC CÔNG HÀM CỦA THỦ TƯỚNG PHẠM VĂN ĐỒNG LÀ LÁ BÀI TẨY TRONG TÌNH HỮU NGHỊ VIỆT-TRUNG? (Nguyễn Xuân Diện). Chỉ những vị ít hiểu biết nhưng  nhiều quyền lực là sẽ tưởng vậy, mới … nên nông nỗi.

– Trung Quốc: Nếu bị phương Tây cấm vận lần nữa — (Cu làng cát). Đó là cách nhanh và tốt nhất cho nó sụp đổ như Liên Xô.

–  Tôi đã thấy — (Mẹ Nấm). “Người yêu nước bị nhấc bổng, bẻ quặt tay / Bởi không theo “định hướng” / Tôi chứng kiến / Tôi và bạn bè bị bắt giữ.. / Vì dám mặc áo in dòng chữ hoặc hô vang / “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam” … “

– Không gọi biểu tình thì cho…cổ động! — (Nguyễn Thế Thịnh). Tất cả là ở chỗ sợ … “tụ tập đông người”. “Đả đảo chính quyền Trung Quốc âm mưu xâm chiếm vùng biển Việt Nam !” Nhưng không nên “đả đảo” cái “âm mưu”. Mà rõ ràng là nó đang gây hấn, phải “đả đảo hành động gây hấn, xâm phạm chủ quyền”.

– Dân biểu tình-chính quyền hành xử ra sao? Hay cứ chơi kiểu mờ ảo?  (RFA).

– Về tấm hình lịch sử (Mr. Do).  Tôi nghĩ, sau nhiều năm nữa, pha kungfu ấy sẽ đi vào sách sử”  — > 

“Tôi muốn khẳng định là: ngày chủ nhật vừa qua – 12.6 – đoàn biểu tình có đi qua chỗ này … Vụ bắt giữ Duy và Nguyên xảy ra cùng thời điểm này (qua mạng, sau ngày 12.6, tôi mới biết tên của hai anh chàng) … Đó chính là những người châm ngòi cho cuộc biểu tình, giữa lúc mọi người đang lạnh sống lưng.”” Nên mới  được chăm sóc vậy.

<– Nhà báo tự do tố cáo nhà chức trách VN  —  (BBC). “

– Clip rap Bản sắc Việt Nam được “chuyền tay” mãnh liệt (GDVN)

– Buổi sinh hoạt hàng tháng của chúng tôi  (boxitvn)

– HOÀNG SA NỘ KHÍ PHÚ (Trần Nhương)

– Hỗ trợ ngư dân tham gia tổ đoàn kết bám biển (ND).   – Hỗ trợ ngư dân bám biển(PLTP).  – Đừng để “sói biển” nằm bờ…

– Quốc gia biển phải có bảo tàng văn hóa biển (Tuổi trẻ). Nghe cũng hay nhưng ngó cái Bảo tàng Hà Nội khiếp vía rồi.

– Nguyễn Trung: “Tô-tem sói” ngày nay là con sói ngày càng hung dữ   —  (Boxitvn).

 Mỹ và sáu nước ASEAN tập trận (PLTP). – Mỹ – Philippines tập trận tại biển Sulu (Thanh niên).  VN ngó liệu có thèm?  Binh lính Mỹ trên tàu khu trục USS Chung-Hoon — > 

– Nguyễn Giang: Từ 3 Sợ đến 4 Khôn  —  (BBC’blog).

– Mỹ quá “nhu mì” về biển Đông?  —  (RFA).

– Trong hoàn cảnh nào ban hành Lệnh tổng động viên? (Thanh niên).

– CNN viết thiếu khách quan về tranh chấp biển Đông (Anh Vũ).

– Tàu hải giám lớn nhất Trung Quốc tới Biển Đông (Bee)

– Hải quân Trung Quốc luyện tập trên biển Đông (PLTP)

 Decree on military call-up sparks online patriotism in Vietnam (m&g/DPA)

– China warns outside nations to stay out of sea dispute (Reuters).

– China-Vietnam: Weighing the Cost-Benefit of War in South China Sea Face-Off (IBT)

– Revival of Spratlys oil deal pushed (Inquirer)

– David and Goliath: Vietnam confronts China over South China sea energy riches (ArabNews)

– Độc giả méc, tin biểu tình phản đối TQ đã lên cả trang tin Tagesschau.de lớn nhất của Đức: Der Ton zwischen Vietnam und China wird rauher.

– Không chấp nhận “đa nguyên Công đoàn” (NLĐ).

– Website VN bị tấn công dồn dập (Thanh niên).

– Phỏng vấn ông Nguyễn Xuân Nghĩa: Mỹ công khai toàn bộ hồ sơ mật về chiến tranh Việt Nam cách đây 40 năm  —  (RFI).

– Báo Biên phòng nghe chừng quan tâm “phản bác” tin nước ngoài về vụ biểu tình của người Hmong hơn là chuyện Biển Đông: Một ý kiến không căn cứ và thiếu thiện chí.  Đưa hình ảnh cơ cực kiểu nầy để minh họa, mà không có nổi thứ gì tử tế để khoe, càng dễ sinh những “ý kiến không căn cứ và thiếu thiện chí” — >

– Hiệu trưởng mua dâm Sầm Đức Xương lại sắp hầu tòa (Người LĐ). Lần nầy hình hai em học sinh được che mặt.

– Phát huy tình hữu nghị truyền thống Việt Nam-Cuba (TTXVN)

– Ít đảng CS quá thì Tăng quan hệ hợp tác với Đảng Lao động Mexico cũng tốt (TTXVN)

– Capitalist/Communist Vietnam (IBT).

10h:

– Thư ngỏ của Luật sư Nguyễn Thị Dương Hà gửi Đại tướng Lê Đức Anh, cựu Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam —(boxitvn)“Chồng cháu cũng cho biết là anh còn bị giam chung với một tên tù hình sự đã có 4 tiền án trộm cướp, đâm chém người tên là Nguyễn Đức Tuấn, tên này từng cướp thức ăn cùng thuốc trị bệnh tim của anh…”   – Xem lại: TS Cù Huy Hà Vũ: Tham vọng của TQ trong cuộc tranh chấp biển Đông quá rõ ràng.

– Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh:  Nhân vụ tàu Viking 2 — (boxitvn)

13h15′:

– Trung Quốc mở rộng tầm hoạt động trên biển (Tuổi trẻ).

– Will Englund (The Washington Post, 10/06/2011) – 1991: Năm cáo chung của Liên Xô (Phạm Nguyên Trường).

 “Chiến binh đặc biệt” nơi Trường Sa (Biên phòng). Chơi với tụi bành trướng thì cần nhiều “chiến binh” kiểu nầy   — > 

– Mỹ sẽ “chết dưới tay Trung Quốc”? (Năng lượng  Mới)

– Không chấp nhận “đa nguyên Công đoàn” (Người LĐ). Khái niệm quái dị-”đa nguyên công đoàn”, và coi chừng phản Marx. Không lẽ chận không để cho “giai cấp công nhân tiền phong” có nhiều mặt trận chống lại bọn tư bản bóc lọt à?

17h45′:

– Giáo dục VN làm được nhiều việc hay há:  Giao lưu trực tuyến: CẦN LÀM GÌ CHO TỔ QUỐC?  “Hãy chia sẻ những băn khoăn, bình luận, ý kiến và câu hỏi tới Trung tướng Nguyễn Quốc Thước, Nhà thơ – nhà báo Nguyễn Việt Chiến, Trung Tướng Phạm Hồng Cư, Đại biểu Quốc hội Nguyễn Minh Thuyết, Đại tá Dương Đề Dũng qua địa chỉ email tòa soạn để nói lên tiếng lòng mình: toasoan@giaoduc.net.vn”

– Mặt trái của “Đồng thuận Bắc Kinh” (Vũ Hoàng & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA)

– LỊCH SỬ KHÓ CÓ THỂ CHO TRUNG QUỐC TÁI DIỄN NHỮNG HÀNH VI PHI NHÂN TÍNH, MÀ KHÔNG PHẢI CHỊU CÁI GIÁ KHÔNG NHỎ (Lãngblog–Mai  THanh Hải)

 Từ sàn diễn tới lòng đường (Người Buôn Gió)

– THẦY CHÙA… RA BIỂN (Mai Thanh Hải-Tuanddk)

–  Họp và… hiệu lực điều hành (VnEconomy)

– Công an tra tấn dã man một nghi phạm (Nguoiduatin)

 NHÀ BÁO “THAM NHŨNG” NHƯ THẾ NÀO? (Nguyễn Trọng Tạo)

 Thực hư sức mạnh quân sự của Trung Quốc  (Dân trí)

– Thái độ của Trung Quốc quyết định tình hình biển Đông (Đất Việt) Nhận định của GS Minxin Pei, người Mỹ gốc Hoa làm việc ở Trường Cao đẳng Claremont McKenna, cố vấn cấp cao của Carnegie Endowment for International Peace, một tổ chức phi lợi nhuận tư nhân của Mỹ, chuyên thực hiện việc thúc đẩy sự hợp tác giữa các quốc gia và thúc đẩy các hoạt động quốc tế của Mỹ.

– Vận động ký kiến nghị đổi tên Biển Hoa Nam (Biển Đông) thành Biển  Đông Nam Á Change the name “South China Sea” to “Southeast Asia Sea”.

– Hãy đồng lòng, đồng loạt cùng xuống đường tham gia Cuộc tuần hành ôn hoà (lần 3) Vào: 8h sáng ngày Chủ Nhật 19/6/2 (TTHN). Tại nhiều tỉnh thành.  Bà con tuần hành thử động viên đám nầy tham gia không chừng khỏi bị sách nhiễu: Cường đô la và hành trình siêu xe khủng nhất VN(VTC).


19h30′:

– The Limits to US-Vietnam Ties (Diplomat)

–  Beijing sends ship to disputed South China Sea (AFP)

20h45′ – Độc giả gởi, với lời bình “VIDEO biểu tình ngày 12-6-2011 tại SG, rất nhiều Công An chìm đã bắt những người yêu nước chân chính, ước chừng hơn 10 người:

– Người tham gia biểu tình lên tiếng  —  (BBC). Phỏng vấn nhân vật  Phan Nguyên trong bức ảnh sẽ đi vào lịch sửa. Nhưng coi chừng anh nầy lại mệt nữa.

BBC: Hành xử thô bạo như vậy của công an chắc là điều Nguyên không nghĩ tới trước khi quyết định tham gia tuần hành?  Phan Nguyên: Tôi tham gia biểu tình vì nghĩ đây là nghĩa vụ của một công dân khi đất nước bị kẻ thù xâm phạm, nên mình cần biểu lộ tinh thần, ý thức của cá nhân.”

Cần nhớ lại bức hình Linh mục Nguyễn Văn Lý bị một nhân viên an ninh bịt miệng ngay tại phiên tòa đã gây tác động xấu tới hình ảnh tư pháp VN. Trong chuyến sang thăm Mỹ, CT Nguyễn Minh Triết đã bị chất vấn quanh chuyện này, ông đã tuyên bố sẽ kỷ luật nhân viên đó.

Việc đảm bảo an ninh trật tự hai cuộc “tụ tập” vừa qua là cần thiết, nhưng không phải chỉ với người dân, mà chính những nhân viên công lực cũng phải gương mẫu chấp hành pháp luật. Họ cần trả lời trước công luận những hiện tượng như trong bài nêu. Nếu im lặng sẽ dễ bị cho là thừa nhận.

– Tàu cá của ngư dân VN lại bị tịch thu tài sản (Bee).

– Tàu tuần tra lớn nhất Trung Quốc qua biển Đông (NLĐ).

– GS Minxin Pei: Băn khoăn của Mỹ ở Biển Đông  —  (BBC).

– Doanh nghiệp Trung Quốc đề xuất mua đảo tranh chấp với Nhật (DVT).

21h:

– Tay Minxin Pei mà BS đã đăng bài dịch 104. Trung Quốc làm sao để tránh cuộc xung đột tiếp theo?  với lối lý sự  lắt léo  về “vùng chồng lấn”, giờ có bài trên BBC:  Băn khoăn của Mỹ ở Biển Đông. Nhưng trong bài này có vẻ dễ nghe: “Cùng lúc, lời tuyên bố yếu về mặt luật pháp của Trung Quốc rằng họ có chủ quyền gần như toàn bộ vùng biển đã trở nên khó bảo vệ.”

 Nghe phỏng vấn Từ Anh Tú (BBC).

–  South China Sea Tensions Escalate, Vietnam Protests (ThirdAge). “For the past two weeks, there have been anti-Chinese protesters in Vietnam; the biggest protests in the communist country in the past four years”.

21h45′ – Bé 11 tuổi bị đánh tại công an phường (Người LĐ). Ngó hình thiệt quá dã man!

22h –  Thái độ của Trung Quốc quyết định tình hình biển Đông? (Đất Việt).  Bài này nói là lấy từ Diplomat của Minxin Pei, nhưng ông nầy có tới mấy chục bài trên đó, không rõ bài nào.

KINH TẾ

– Trung Quốc gây khó trên biển, tận thu trên bờ (Vef)

– Nguy cơ phụ thuộc vào thị trường Trung Quốc (eFinance)

– Hàng TQ len lỏi ‘cửa chính’, ‘cửa phụ’ vào Việt Nam (VEF). Hàng Trung Quốc đang len lỏi khắp ngõ ngách trên thị trường Việt Nam — >

– Đồng Việt Nam tăng giá: Rủi ro dài hạn (VEF).

– Nguy cơ phụ thuộc vào than nhập khẩu (Thanh niên).  Nguy cơ nhập khẩu than có thể lùi 10 năm (VEF).

– Giá thực phẩm lại “nóng” (NLĐ).

– Vay hơn 40 tỉ yen ODA đầu tư đường cao tốc Bắc-Nam (PLTP).

– Xuất khẩu gạo, khó qua “ải”! (PLTP).

– Chuyện lạ ở xứ nuôi… gà khổng lồ (VTC).

– Tiếp cận “đất vàng”: Khi nhà đầu tư ngoại bức xúc (VNEconomy)

 Nghịch lý nhập khẩu than (TVN)

– Kiến nghị dừng cấp phép nhập muối  (VNEconomy). Hiện giá muối ở khu vực miền Bắc và miền Trung khá thấp — >  

– Vietnam Cheaper-Than-China Appeal Diminishes as Labor Strikes (Bloomberg)

13h15′:

– Trả giá  —  (Đào Tuấn) “Nhưng 9,5 ngàn tấn than nhập khẩu, một “thành tích” đau xót của KTV khi dưới sự “thống trị” của họ, Việt Nam rất nhanh chóng từ một nước xuất khẩu trở thành một nước nhập khẩu than. Đã có những năm, việc xúc bán của KTV còn mang lại cho họ thành thích lọt top những ngành xuất khẩu có kim ngạch trên 1 tỷ USD. Thành tích của TKV ngày hôm nay rõ ràng là sự trả giá cho lối khai thác tài nguyên sa đoạ và vô tội vạ của hôm qua”.

– Nhập siêu tăng… vì VND lên giá! (Tầm nhìn).

– Trung Quốc tranh mua nguyên liệu nông sản: Bài cũ học hoài chưa thuộc (SGTT).  – Thương lái Trung Quốc tận thu heo Việt Nam (Dân Việt).

– Phó Thủ tướng yêu cầu bộ Tài Chính rút kinh nghiệm   “tiến hành truy thu thuế đối với 27 chiếc ôtô của công ty TNHH Đá quý Thế giới” (SGTT).

– Bất động sản và bài toán “lấy ngắn nuôi dài” (VnEconomy).

17h45′:

– Hà Nội: Giới đầu cơ “thao túng” thị trường BĐS (Tầmnhìn)

– Định hướng phát triển bền vững ngành điều(Chínhphủ) Không biết hạt điều đứng thứ mấy trong “6 sản phẩm nông nghiệp chủ lực của Việt Nam”, nhưng lúa gạo chắc là số 1 mà ĐIỀU HÀNH xuất khẩu của chính phủ còn làm nông dân sống dở chết dở nữa là ĐIỀU.

– Hà Nội chỉ đạo xử lý vụ “1 tỷ đồng/m2 đất” (Nguoiduatin) Trong đó “Chỉ đạo UBND phường Tràng Tiền, UBND phường Hàng Bài và chủ đầu tư kiểm điểm, rút kinh nghiệm trong việc đã tự thỏa thuận phương án bồi thường, hỗ trợ tái định cư đối với hộ dân, không báo cáo UBND Thành phố và không có chấp thuận của cơ quan Nhà nước có thẩm quyền.“ Chứ không hẳn nhưVnMedia đưa tin 2 tháng trước: Đòi bồi thường 1 tỷ đồng/m2 đất: Chiều quá sinh hư

– Ô man sẽ tham gia hợp tác đầu tư dầu khí tại Việt Nam Quá lạ khi báo Hà Nội  mới đăng tin này chứ không phải trang Petrotimes

– Trung Quốc: Lạm phát nghiêm trọng nhất trong ba năm qua (Tầm nhìn)

– Nợ công Hy Lạp dập vùi chứng khoán Mỹ (VnEconomy)

19h30′ – Dong to Weaken, Credit Suisse Says: Vietnam GDP Forecast Cut (SF Gate)

21h:

– ‘Tiền đồng VN sẽ còn mất giá’   —  (BBC).

– Vàng dân trữ không phải tội đồ lạm phát  —  (RFA).

– Hàng trăm công ty VN ngừng sản xuất hải sản  —  (BBC).

– “Chảy máu” nguyên liệu thô – Kỳ 1: Dăm gỗ, quặng sắt chảy sang Trung Quốc (Tuổi trẻ).

VĂN HÓA-THỂ THAO

– Hồi 23h40, một độc giả phản hồi: “Chết thật đến thế này thì không còn gì để nói nữa rồi: Bản tin cuối ngày 15-6-2011 lúc 23h đêm của VTV1, BTV Xuân Sơn ‘mặt phệ’ đọc trong mục nói về một trung tâm kĩ năng sống FDic (tôi không nhớ rõ) tổ chức cho các em học viên nhỏ tuổi đến Văn Miếu để thắp hương cho Đức Khổng Tử mà tuyệt nhiên không thấy nói thắp hương cho cụ Chu Văn An, mặc dù ai cũng biết rằng Văn Miếu không chỉ thờ có Khổng Tử mà còn thờ các vị thánh hiền khác trong đó có Đức Chu Văn An danh sư của Việt Nam, điều chắc chắn là các em có thắp hương cho danh sư Chu Văn An nhưng không được nói trong chương trình. Phóng sự do hai phóng viên Đình Khoa và Văn Quyến. Đề nghị lãnh đạo đài THVN kỉ luật ngay hai phóng viên này và đạo diễn cũng như BTV Xuân Sơn. Nếu không có lời xin lỗi thì người xem có thể đã rõ và có suy nghĩ tiêu cực về Đài THVN.” Không biết có bà con nào cũng được theo dõi để kiểm chứng, tiếc là Bản tin cuối ngày không được lưu trên mạng như tin sáng, tối.

– Quan điểm của nhà làm phim “Đường tới thành Thăng Long” (Đoan Trang). Có thể nó sẽ giống với lời biện minh cho quan hệ Trung-Việt.  – Cố đấm ăn xôi qua phim “Đường tới thành Thăng Long”  (Gocomay). Một cảnh quay trong phim Lý Công Uẩn – Đường tới thành Thăng Long: Từ bối cảnh đến trang phục và diễn viên quần chúng đều của Trung Quốc (ảnh do đoàn phim cung cấp). (Nó quá tởm nên chỉ để nhỏ xí thôi cho bà con ngó đỡ tức – >

– “Cuộc chiến” phí tác quyền: Cạnh tranh, thôn tính (NLĐ).

– Sau 40 năm, nhạc Trịnh vẫn có thể gây tranh cãi (Vietinfo).

– Những biệt danh ‘quá sức’ với sao Việt (Phần 1) (Tiền phong).

– Ngày dài ở xóm nghệ sĩ (TTCT).

– “Chợ ca Huế” sông Hương (TTCT).

 “Tủ sách công nhân” trong nhà trọ (Tuổi trẻ) Sau giờ làm việc, các bạn công nhân lại tìm đến tủ sách để đọc  — >

– Kênh truyền hình nước ngoài “sợ” dịch lời Việt(VNEconomy)

– Maradona kiện công ty của Trung Quốc (VNE).

– 7 di sản mất tích của thế giới (TT&VH).

13h15′ – Đào tạo diễn viên cổ trang: để làm gì? (SGTT). Để phục vụ những loại phim như “Lý Công Uẩn- Đường đến thành Thăng Long). Hề hề! “Chẳng trách bối cảnh phim khi thì giống Trung Quốc, khi thì lem nhem đúng kiểu “vay mượn” và “chắp vá”, mà nguy hiểm nhất là chẳng rõ ở thời nào. “ 

17h50′:

– TIN ĐÂU NHƯ SÉT ĐÁNH NGANG RẰNG VIỆT NAM SẼ ĐĂNG CAI ASIAD  (Văn Công Hùng)

– Im lặng trong cô đơn để viết tương lai (Nguoiduatin)

KỶ NIỆM 100 NĂM NGÀY SINH “ CON NAI VÀNG NGƠ NGÁC “- LƯU TRỌNG LƯ (Phạm  Viết Đào)

– Di tích lịch sử quốc gia biến thành rẫy sắn (GDVN)

–  Hướng dẫn thực hiện chương trình sản xuất và cấp ấn phẩm VHTT cho các xã đặc biệt khó khăn (Cinet)

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

– Hà Văn Thịnh: Tiền ở trên trời, chữ rơi xuống đất? (TVN).

– Giữ chỗ ở trường tư (Tuổi trẻ).

– Vị luật sư học bổ túc (Tuổi trẻ). Luật sư Nguyễn Văn Hậu say mê kể về thời quá khứ đầy kỷ niệm của mình — > 

– Tự kiểm tra thạch tín trong nước (NLĐ).

– Những người “bắt mạch” đất trời – Kỳ 3: Đong đếm đất trời (Tuổi trẻ).

– 100.000 học sinh đến với chương trình “Văn hóa ứng xử học đường” (Tuổi trẻ)

–  Lớp học dưới chân cầu (PLTP). Không bàn ghế, không bảng đen, dù trời nắng hay mưa, cả thầy và trò vẫn cặm cụi đánh vật với từng con chữ, từng phép tính ngay trên vỉa hè – >

– Cả trăm sinh viên bị “treo” bằng bác sĩ  (PLTP)

– ĐH Huế: Thêm hơn 10.000 bằng cử nhân bị mắc lỗi (PLTP)

– Lấy đâu tác giả mà viết nhiều bộ sách? (VNN)

13h20′:

– Lỗi trên bằng Thạc sĩ: Tại Quốc huy chưa có mẫu chuẩn? (VTC).

– Bối rối cách dạy con bị nghiện game (Tuổi trẻ).

17h50′:

– Sân chơi thiếu nhi, thiếu cả chất lẫn lượng (RFA)

– Sách điện tử và “văn hóa đọc” (Tamnhin)

– 10 trường Cao đằng Công đồng Mỹ sang Việt Nam tuyển sinh (GDVN)

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

– Vẫn không chừa, tiếp tục “chửi”: Phố Huế, Hà Nội thành phố đèn lồng (Bee). Chắc tay bí thư, chủ tịch cái phường nầy là người nước …  “Lạ”?

 Chè xanh Trung Quốc chứa chất gây ung thư  (VNN)

– GS Nguyễn Minh Thuyết: “Tôi ngạc nhiên vì Bộ GTVT chưa động viên KS Tạch” (PLTP).

– Tàu cao tốc mới khai trương đã vỡ: “Chuyện nhỏ”!? (NLĐ).

– Vỡ đường ống Đạm Bol: Tai họa được báo trước? (TTXVN).

 Đến lượt BBC làm phim về hang Sơn Đoòng (Tuổi trẻ) Rừng nguyên sinh mọc trong các hố sụt sâu hàng trăm mét ở hang Sơn Đoòng — > 

– Bao giờ xử lý núi nix thải của HVS? (PLTP)

– Việt Nam sắp ký kết Công ước Quốc tế mới về con nuôi   —  (RFA).   – Mái ấm gia đình: mẹ Mỹ, con Việt  —  (VOA).

– Dân khổ vì… titan (Thanh niên).

– Khát vọng Rubi và nấm mồ chung ở đại ngàn (VNN).

– Sạt lở bờ kênh, hàng chục nhà có nguy cơ trôi sông (PLTP).

– Khóc… voi (NLĐ).

– Môi sinh Địa Trung Hải lâm nguy và các nỗ lực giải cứu của giới khoa học  —  (RFI).

– Conservation group urges Vietnam to ban bear bile massage oil (Global Post). A caged bear is raised for bile extraction at a private restaurant in Van Dinh town, northern province of Ha Tay, November 23, 2006 — >

13h20′:

– Tường trình từ điểm nóng cướp vàng (Đất Việt).

– Lốc xoáy đánh chìm 10 tàu cá trên biển (Đất Việt).

– Trắng trợn trộm thức ăn của Rùa Hồ Gươm (Dân Việt). Vậy là còn may, chớ không là nó trộm … Rùa thì nguy.

17h50′:

– Hơn 200 website VN bị hack chỉ trong 1 đêm (Dân trí)

– Diễn đàn hacker Việt cũng bị hack (VnEconomy)

– Tiếp tục thí điểm cấp thẻ bảo hiểm y tế có ảnh (Chính phủ)

– Sự vô tình trong xã hội hiện đại (Petrotimes)

19h30′:

– Một vụ “hôi của” quá vô cảm trên đường phố (Dân trí). Không thể gọi là “hôi của”, lại càng tệ khi chỉ dùng từ “vô cảm”. Trường hợp này thuộc loại cướp giật, hoặc trộm cắp tài sản cá nhân. Thậm chí cũng không thể gọi là “nhặt được của rơi không trả lại người mất”.  Tùy mức tiền nhiều ít, có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

– Đám cưới đồng tính-Second gay “wedding” gives hope to rights movement in Vietnam (m&g/DPA)

QUỐC TẾ

 Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào sang thăm Nga (TTXVN).

– Trung Quốc, Triều Tiên tuần tra hàng hải ở biên giới chung (DVT).

– Quốc phòng Mỹ dính hàng dỏm Trung Quốc (Thanh niên)

– Tên lửa Mỹ giết mười nghi can du kích ở Pakistan (TTXVN)

– SCO ủng hộ Nga chống lá chắn tên lửa Mỹ (Thanh niên)

– Bùi Tín: Libya: Bước vào tháng 6 khẩn trương  —  (VOA’blog).  – NATO, lãnh đạo Anh thảo luận về chiến dịch ở Libya  —  (VOA).  – Tòa Bạch Ốc hứa giải thích đầy đủ việc Hoa Kỳ tham chiến ở Libya.

– Liên hiệp quốc điều tra việc chính quyền Syria đàn áp người biểu tình  —  (RFI).  – Lực lượng Syria mở rộng các vụ trấn áp  —  (VOA).

– 20.000 người Hy Lạp biểu tình chống kế hoạch khắc khổ  —  (RFI).  – Hy Lạp tê liệt bởi đình công, Thủ tướng bị yêu cầu từ chức (DVT).   –Cảnh sát dùng hơi cay với người biểu tình Hy Lạp  —  (BBC). – Thủ tướng Hy Lạp sẽ thành lập Chính phủ mới vào hôm nay (ATP).  – Hy Lạp đình công toàn quốc lần ba (TBKTSG).

– Quân đội Miến đụng độ nhóm nổi dậy người thiểu số  —  (RFA).

– Bruxelles bất bình vì Nga vẫn cấm vận rau trái tươi từ Châu Âu  —  (RFI).

– Công bố quyển nhật ký mới của Che Guevara (NLĐ).

* VTV1: + Thời sự-Chào buổi sáng – 15/06/2011.  + Tài chính kinh doanh tối – 14/06/2011.

Posted in Điểm tin ngày Ba Sàm | Leave a Comment »

111. Những điều làm hạn chế mối quan hệ Mỹ-Việt

Posted by embasam1 trên Tháng Sáu 17, 2011

Richard Pearson

Ngày 14 tháng 6 năm 2011

Quan hệ Mỹ-Việt đã được làm cho biến chuyển trong những năm gần đây. Nhưng để cho mối quan hệ này tốt đẹp hơn nữa thì Hà Nội phải bắt đầu có những thay đổi về nhân quyền và dân chủ. 

Mùa hè năm nay đánh dấu 36 năm ngày Sài Gòn thất thủ, 16 năm Mỹ và Việt Nam thiết lập quan hệ ngoại giao và 14 năm ngày Mỹ khai trương sứ quán tại Hà Nội. Hôm nay thì hai nước đều đang thấy họ chia sẻ nhiều quan điểm hơn về những vấn đề có tầm rộng lớn hơn bao giờ hết. Quả thực các nhà ngoại giao thậm chí đã dùng những từ ngữ nói về một “mối quan hệ chiến lược” đang phát triển giữa Hà Nội và Washington.

Các nhà hoạch định chính sách của cả hai nước có lý do chính đánh để hãnh diện và hăng hái khi nói về những thành tựu của họ và tiềm năng to lớn để phát triển một mối quan hệ thậm chí còn vững chắc hơn nữa trong những năm tới. Phát biểu hôm 31 tháng 5 tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế, thứ trưởng ngoại giao phụ trách các vấn đề Đông Á và Thái Bình Dương Kurt Campbell đã nói tới việc Washington “mong muốn và có ý định thúc đẩy hơn nữa mối quan hệ này [mối quan hệ Mỹ-Việt”.

Mặc dù cả hai nước đúng là đang mong muốn xích lại gần nhau hơn nữa, mặc dù Việt Nam vẫn chưa có những cải thiện về nhân quyền và các quyền tự do chính trị, song chính quyền của Barack Obama vẫn giữ lời cam kết với chính quyền Việt Nam bằng toàn bộ khả năng của mình mà không để mất mối thiện cảm của công chúng Mỹ và Quốc hội Mỹ. Tuy cả hai bên cho đến nay đều vẫn tiếp tục có những cơ hội cho sự điều chỉnh và thỏa hiệp, song trách nhiệm giờ đây dứt khoát thuộc về Hà Nội ấy là Hà Nội phải thỏa hiệp với Mỹ bằng cách theo đuổi những cải cách chính sách quốc nội, nhất là trong lĩnh vực tự do chính trị và các quyền dân sự. Nếu Việt Nam thực lòng giải quyết những vấn đề quốc nội này của họ – đây là điều được Campbell gọi là một “yếu tố hạn chế” trong quan hệ giữa hai nước – thì chính quyền của Obama sẽ có nhiều điều kiện hơn nữa để làm việc với Việt Nam và cho phép mối quan hệ giữa hai nước phát triển lên một tầm mức tiếp theo.

Kể từ khi nhậm chức đến nay thì Obama đã có nhiều nỗ lực chính trị nhằm theo đuổi mối quan hệ vững chắc với Đông Nam Á. Washington trong suốt tám năm trước đó đã tỏ ra không còn chú ý nhiều tới Đông Nam Á nên khi lên nắm quyền Obama đã lập tức tăng cường sự cam kết của Mỹ với khu vực quan trọng này. Kể từ khi Obama trở thành tổng thống thì cam kết của Mỹ với Việt Nam đã gia tăng đặc biệt nhanh – tới một mức độ chưa từng thấy kể từ cái thời kỳ sung sướng đến bốc đồng khi Tổng thống Bill Clinton tới thăm Hà Nội năm 2000 và có một bài phát biểu lần đầu tiên của một nguyên thủ nước ngoài được truyền trực tiếp khắp Việt Nam.

Trong khi theo đuổi mối quan hệ chắc chắn hơn với Đông Nam Á và bảo vệ lợi ích hàng hải của Mỹ thì lợi lộc đầu tiên mà Mỹ nhận được là sự tức giận của Bắc Kinh ấy là tại cuộc gặp của các ngoại trưởng tại Diễn đàn Khu vực ASEAN tại Hà Nội tháng 7 năm ngoài Ngoại trưởng Hillary Clinton đã đặt Mỹ vào cùng hàng ngũ với các nước Đông Nam Á khi bà nêu bật mối lo ngại về những tuyên bố chủ quyền hàng hải đầy tham vọng của Trung Quốc ở Biển Hoa Nam [Biển Đông] và bà kêu gọi “một tiến trình ngoại giao hợp tác của tất cả các bên tranh chấp.”

Những hành động như vậy của Mỹ đã được hoan nghênh nhiệt liệt tại một Hà Nội giờ đây đang háo hức thúc đẩy sự hội nhập chính trị và kinh tế với thế giới và đang ngày càng phải cảnh giác với Trung Quốc. Mặt khác, sự ngỏ lời gần đây nhất của Mỹ [đề nghị của Hillary Clinton] có lẽ rút cục đã làm cho hầu hết lãnh đạo Việt Nam hết tin tưởng mù quáng vào suy nghĩ cho rằng Washington luôn tìm cách đạo diễn một “diễn biến hòa bình” để thoát khỏi sự cai trị của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Sự tiếp đón nhiệt tình của Việt Nam hồi tháng 8 năm ngoái dành cho cả hàng không mẫu hạm USS George Washington đi qua vùng biển Việt Nam lẫn chuyến dừng chân ngay sau đó của tàu khu trục USS John S. McCain mang tên lửa hành trình đã chứng minh rằng Hà Nội giờ đây đang coi trọng mối quan hệ an ninh vững chắc với Mỹ. Cũng vậy, việc Việt Nam quyết định gia nhập Đối tác Xuyên Thái Bình Dương [Trans-Pacific Partnership] đang lặng lẽ nổi lên như là diễn đàn ưu tiên châu Á-Thái Bình Dương của Mỹ đã cho thấy rõ là Hà Nội muốn hội nhập chính trị và kinh tế nhiều hơn nữa cũng như Hà Nội giờ đây ngày càng cảm thấy thoải mái với một Hoa Kỳ đang kiên quyết cam kết sâu với Đông Nam Á.

Tuy nhiên Việt Nam vẫn tiếp tục có những hành xử ở trong nước khiến cho các nhà quan sát của Mỹ phải xa lánh và làm cho một kiểu mối quan hệ gắn bó mà Hà Nội đang mong đợi trở nên bất khả thi và chính quyền của Obama thì không thể biện hộ nổi trên phương diện đạo lý.

Những vụ đàn áp gia tăng nhằm vào các nhà hoạt động chính trị và tôn giáo, việc khởi tố và kết án bất công các nhà bất đồng chính kiến cũng như việc tiếp tục duy trì những quy định hạn chế nhằm vào Internet, truyền thông và báo chí đang khiến cho Việt Nam khó lòng mà nhận được sự ủng hộ hoàn toàn của một chính quyền Obama hiện đã bắt đầu đối mặt với những luồng dư luận phản đối mạnh mẽ ở trong nước.

Toàn bộ những điều nói trên có nghĩa là Hà Nội cần phải tiến lên một cách dứt khoát. Với những căng thẳng ở Biển Hoa Nam [Biển Đông] không thấy có dấu hiệu dịu đi trong ngắn hạn và với việc Trung Quốc đang tiếp tục tăng cường khả năng hải quân thì một mối quan hệ Mỹ-Việt vững chắc đang là vì lợi ích của cả hai bên (dẫu rằng phải thừa nhận một sự thật về động lực sức mạnh toàn cầu và an ninh châu Á là Mỹ có tầm quan trọng đối với Việt Nam nhiều hơn là Việt Nam có tầm quan trọng đối với Mỹ).

Sự cởi mở của chính quyền Obama đối với Việt Nam đã đạt đến ranh giới buộc phải chấp nhận trong xã hội dân chủ và những giá trị của Mỹ và giờ đây đã đến lúc Hà Nội phải thực hiện hành động tiếp theo. Chỉ có bằng cách làm như vậy thì cả Hà Nội lẫn Washington mới có thể phát triển được mối quan hệ vững chắc mà cả hai bên đang có lý do chính đáng để tìm kiếm mối quan hệ đó.

Richard Pearson phó giám đốc phụ trách các chương trình về Trung Quốc, Việt Nam và Biển Hoa Nam của Quỹ Maureen and Mike Mansfield Foundation.

Người dịch: Hiền Ba

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

Posted in Bài phân tích Ba Sàm | Leave a Comment »