Em Ba Sàm

Archive for Tháng Sáu 21st, 2011

Tin thứ Ba, 21-6-2011

Posted by embasam1 trên Tháng Sáu 21, 2011

Lưu ý: Căn lều nầy được dựng sẵn từ lâu nên nhiều đường liên kết tới các web/blog/báo bên tay mặt đã cũ, hoặc thiếu, giờ bổ sung lại sẽ rất chậm. Vì vậy BS đã sao lưu toàn bộ danh sách+đường liên kết bên căn nhà cũ vào mục WEB/BLOG/BÁO trên đầu trang. Mời bà con.

Bữa nay nhân Ngày Báo chí Việt  Nam

Ba Sàm xin chúc bà con ta mỗi người đều như một “nhà báo nhân dân”, cùng nhau chia sẻ thông tin chính xác, trung thực để cùng nâng cao dân trí, cho sự phát triển của đất nước. Cám ơn sự quan tâm, đóng góp của mọi người.

Độc giả Ngọc vừa đưa trong phản hồi câu “chơi chữ” của Osin Huy Đức trên Facebook: “Thời buổi: báo chính thống nói chuyện ba sàm, báo Ba Sàm thông tin chính thống!”

Tin thứ Ba, 21-6-2011

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

* ĐẶC BIỆT VỀ BIỂN ĐÔNG:    

 Thông báo của Bauxite Việt Nam (boxitvn). “Kiến nghị trả tự do cho công dân Cù Huy Hà Vũ được khởi thảo ngày 9-3-2011 và chấm dứt ngày 30-4-2011 với con số ghi danh là 1898 người, đã được công bố đầy đủ thành ba bản danh sách trên các trang boxitvn.net, boxitvn.blogspot.com, boxitvn.wordpress.com và diendan.org. Trong khi bộ phận kỹ thuật của chúng tôi đang lo gấp rút rà soát lại một cách tỷ mỉ, đối chiếu và thay thế những trường hợp bị trùng lẫn hoặc sai sót để nghiêm túc gửi lên các cấp có thẩm quyền, thì tiếc thay, cơ quan chức năng Việt Nam bắt đầu cho tiến hành một chiến dịch không mấy êm ả: truyền lệnh xuống khắp các địa phương đi kiểm tra từng người dân có tên trong danh sách, kỳ thực là truy bức họ vì sao ký vào Kiến nghị và tìm mọi cách để buộc họ rút tên, cá biệt có người không rút sẽ phải chịu những hệ lụy nặng nề như đuổi học, mất việc làm…  Nhưng Tổng số danh mục tính đến nay tăng lên 1989 người.”  Nên có “DANH SÁCH KIẾN NGHỊ 4″.

– Việt-Trung hoàn tất tuần tra trên vịnh Bắc Bộ (PLTP). Bữa kia BS đưa tin, có độc giả đã thắc mắc sao không đình hoãn việc này lại. Cũng như bữa trước ông tướng công an Lê Văn Cương đã nói, động thái ngoại giao như lâu nay là chưa đủ … Vậy mà không thấy sử dụng, kể cả cái vụ nó mời tới dự  triển lãm kỷ niệm 70 năm ĐCSTQ nữa.

Không biết rồi tới đây, sau chuyến thăm Lào, ông TBT có đình lại, hay vẫn như thường lệ, lại qua thăm “bạn 16 chữ vàng”, để lãnh những lời “đẹp đẽ” từ bên đó, còn trong nước thì … ra sao chắc bà con quá biết. Những cuộc biểu tình trong thời gian nầy, không chừng nó là tập dượt cho sự kiện đó, và chắc chắn ổng phải tính tới khả năng này xảy ra. Nói trắng ra rằng nếu trong thời gian ổng qua TQ, trong nước mà xảy ra biểu tình, thì sẽ rất ê chề, kể cả nghi thức ngoại giao (tụi “bạn vàng” nổi tiếng chơi trò xài xể nầy rồi). Hay là lựa thời gian đi giữa tuần, tránh ngày Chủ nhật? Hề hề!

Còn ai trong cuộc sẽ rõ, nếu như  (nghe nói) ổng im lặng khi được “xin chỉ đạo” đối phó với TQ , thì ắt là ổng đang sửa soạn lên đường, sau chuyến đi nầy:   – Việt-Lào muốn giải quyết vấn đề biển Đông trong hòa bình (PLTP). Chắc đây là lần đầu tiền từ khi nổ ra vụ Bình Minh 2, tên ông TBT đi liền với chữ “Biển Đông”? Tổng Bí thư, Chủ tịch nước CHDCND Lào Chummaly Sayasone đón Tổng Bí thư, Chủ tịch Quốc hội  Nguyễn Phú Trọng — >

– Và đây nữa: Chuyến tuần tra liên hợp giữa hải quân Việt Nam và Trung Quốc: Tôn trọng các Hiệp định để tăng cường mối quan hệ láng giềng hữu nghị. Không hiểu tờ Quân đội ND đưa cái tựa này là bày tỏ mong muốn, hay đang khẳng định thực tế, rằng phía Trung Quốc đang “tôn trọng các Hiệp định”? Chắc chắn là khẳng định, bởi vì trong hình còn rất công phu đưa ảnh một con tàu cá, với chú thích “Tàu cá Trung Quốc hoạt động trên vùng biển giáp ranh“. Phải chăng những người lãnh đạo báo này đang muốn đánh lạc hướng, lừa bịp quân đội và nhân dân VN?  – Nhưng có lẽ họ vẫn đang yên tâm khi được Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân khen ngợi mà không biết có bao giờ rờ tới tờ báo rất chuối này: “Đảng, Nhà nước, bạn đọc đánh giá cao sự sắc bén và tính chiến đấu của Báo Quân đội nhân dân”. Hay là ông PTT không nói rõ ra cái “tính chiến đấu” này là chiến đấu với những hình bóng mơ hồ đang “diễn biến hòa bình”, với “các thế lực thù địch” không mang súng ống,  chứ không phải với quân thù được vũ trang như quân đội đang cướp, phá, xâm lấn ngoài biển đảo? Thử ngó mấy bài dưới đây coi:

– Trung Quốc khiến quốc tế lo ngại (NLĐ).  – “Sự mập mờ của Trung Quốc ở Biển Đông khiến quốc tế lo ngại” (Dân trí). Hai cái tựa đó còn được, chớ còn cái nầy thì … –  Dư luận quốc tế kịch liệt phản đối Trung Quốc xâm phạm vùng biển chủ quyền của Việt Nam (Biên phòng). Từ chỗ dúm dó lại ít khi đưa tin Trung Quốc vi phạm chủ quyền, giờ thì nổ quá trời, đã “phản đối” rồi còn thêm “kịch liệt”. Chắc ở ngoải có … biểu tình? Hic! Chủ yếu mới kể mấy ông như “Dim Oép và Giêm I-nhốp” (bà con ráng tự kiếm tên thiệt của hai ông nầy, nha).  – Mưu đồ bành trướng của Trung Quốc  —  (RFA).  – In South China Sea, every side has its say (The Washington Post). — >

– TRUNG QUỐC TIẾP TỤC GIỞ GIỌNG ĐE, NẸT VIỆT NAM ? (PVĐ/CAND)

– Giới KH Việt phản đối chú thích sai về bản đồ TQ (Bee).

– Hành trình cảm xúc (NLĐ).  – Nhà báo ở Trường Sa.  – Những nhà báo đi về phía biển (VOV). – Phỏng vấn ông Nguyễn Thế Kỷ, Phó trưởng Ban Tuyên giáo T.Ư: Báo chí đã đấu tranh kịp thời vấn đề biển Đông (Đất Việt).  – Chuyện Trường Sa trong ký ức các nhà báo (GDVN).  – Phóng viên nơi đầu sóng: Trường Sa không xa (Thanh niên).

– Khai mạc Hội thảo về an ninh ở Biển Đông tại Hoa Kỳ  —  (RFA).

– Cảng Cam Ranh, lá bài chiến lược của Việt Nam để đối phó với hải quân Trung Quốc  —  (RFI).

– Tàu khảo sát đại dương của Hải quân Mỹ làm việc tại Việt Nam (GDVN). Tàu khảo sát đại dương của Hải quân Hoa Kỳ, USNS Bowditch  — >

– Singapore hối thúc TQ xác định rõ đòi hỏi chủ quyền ở Biển Đông  —  (VOA).

– Philippines cung cấp thêm 1 tỉ USD cho hải quân bảo vệ chủ quyền (DVT).  – Philippines “chỉ triển khai tàu chiến trên vùng biển thuộc chủ quyền” (Dântrí)

– Tàu Bình Minh 02 về Vịnh Nha Trang (Dân Việt). “Do áp thấp nhiệt đới trên biển và gió mùa Tây Nam rất lớn” chớ không phải do tụi  TQ.

<- Bộ trưởng “Nông-Lâm-Ngư-Diêm”: Đảm bảo an toàn cho ngư dân đánh bắt xa bờ (PLTP)

–  Quảng Ngãi: Thành lập Quỹ hỗ trợ ngư dân (QĐND)

 “Đối thoại chính trị – an ninh – quốc phòng Mỹ – Việt “– Cơ hội trong tầm tay (Người LĐ).  – Việt – Mỹ hợp tác tìm kiếm MIA lần thứ hai.

– Đại biểu làm gì khi người dân họ đại diện đang phẫn nộ  —  (RFA).

– Đỗ Trung Quân: Tại sao Sài Gòn vắng lặng sau 3 tuần xuống đường ? (Nguyễn Quang Lập). Điều này liên quan tới vài lý giải BS từng nói, là tại sao cảnh sát giao thông ở Hà Nội/ngoài bắc không dữ (hoặc là đôi khi sợ dân) hơn Sài Gòn/trong Nam. Những cảnh thanh niên đầu trọc, ngổ ngáo, phóng xe máy, kẹp ba, bốn, không thèm đội mũ bảo hiểm, ngang nhiên lượn qua trước mặt CSGT là chuyện thường.

– Chứng cứ pháp lý về chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông (Kỳ 6) (PLVN)

– Triều Nguyễn và việc cho lập Hải đội Hoàng Sa (Bee).

– Ghi nhận nhanh về Hội thảo an ninh Biển Đông  —  (RFA).

– Thế giới 24h: Biển Đông lại nóng rãy (VNN).

– Ghi lại kẻo quên: Rừng vàng, biển bạc … (Anh Vũ).

– Tạp chí quốc tế sẽ cải chính về bản đồ “đường lưỡi bò” (VNN).   – Bá quyền Trung Quốc trong giới khoa học (Nguyễn Đăng Hưng).

– Luật sư Trần Lâm – Vụ án Cù Huy Hà Vũ, một góc nhìn! (CHHV).

– Điều 88 Luật Hình Sự: Vũ khí diệt trí thức Việt Nam (3&4) (CHHV/Dân luận).  +  Phần 1&2

– Bé 11 tuổi bị đánh: “Sơ suất tối kỵ của một công an” (VTC).  Dùng từ hay há, “sơ suất”? Lại còn “non về nghiệp vụ”. Vậy chắc mấy ông “già” về nghiệp vụ thì không để lại vết tích, há? Đến đây mới thấy phải coi lại cái Luật Bảo vệ, Chăm sóc và  Giáo dục trẻ em, nếu không truy cứu trách nhiệm hình sự những loại như thế nầy là luật hở (lâu nay ra hàng đống luật kiểu nầy, như cho “người cao tuổi”, “chống bạo hành gia đình”, v.v.., nhiều khi ra cho có, nặng tính tuyên truyền).  – Xem lại thêm  ‘Cháu càng kêu đau các chú công an càng đánh mạnh’ (VNE).

– LÀM BÁO NÓI LÁO ĂN TIỀN — (Nguyễn Trọng Tạo). “Không có gì nhục nhã và tởm lợm hơn khi người ta cầu danh hưởng lộc bằng sự giả trá đi ngược lại Sự Thật”.

– Mừng ngày Báo chí Cách mạng: Những chàng Z (Đoan Trang).

– Lê Đỗ Huy-Nhà báo nghiệp dư “bình” về làng báo… chuyên nghiệp (Bee). Ông nầy là bạn học của BS ba năm cấp 3 Chu Văn An (hề hề! Thấy nhà báo sang, bắt quàng làm bạn chút), thỉnh thoảng vẫn gặp nhau đàm đạo thế sự, cũng hay có bài dịch cho Xưa&Nay.

Trong bài có câu ngồ ngộ “cả Cụ viết hoa như nhà báo Nguyễn Ái Quốc/Hồ Chí Minh”, làm BS tự nhiên thắc mắc không biết từ đâu, bao giờ mà nó có cái chữ “Người” để làm đại từ nhân xưng, thay cho một người. Đã là “người” rồi, tại sao phải nhấn mạnh vậy, không lẽ sợ người ta không tin sao? Và ngoài “Người” ra thì số còn lại là cái gì?  Suy cho cùng thì đôi khi “lợi bất cập hại” cho lối sùng bái không đâu; coi chừng giới dân sĩ phu Bắc Hà hay có kiểu kêu bằng  “chơi xỏ”, ngẫm kỹ ra mới biết.

– Hồ sơ Gia Định báo – Kỳ 2: “Bếp núc” tờ Gia Định báo (Tuổi trẻ). Đường D’Adran (Hồ Tùng Mậu ngày nay), một trong những địa chỉ từng in tờ Gia Định báo — >

Bổ sung, hồi 16h, độc giả NX: “Gia Định báo là tờ báo chữ quốc ngữ đầu tiên của nước ta, là báo tư nhân, số đầu ra ngày 15-4-1865, tồn tại được 44 năm. Khi có hoàn cảnh thuận lợi, báo giới nước ta sẽ chọn ngày 15-4 làm Ngày Báo chí Việt Nam.”

Còn theo BS thì bác Hồ có nhiều tài (cả lớn lẫn lẻ. Hề hề!), nhiều danh hiệu quá rồi, chắc bác cũng sẵn sàng nhường chuyện nầy cho người thực sự  đã khai sáng cho làng báo VN thôi.

– Bí thư xã trốn trong nhà cô giáo không còn giữ chức Chủ tịch xã (GDVN).

– Người Houston giúp người Cồn Dầu tị nạn  —  (RFA).

– Tiếp thu góp ý(?)- Phố Huế, Hà Nội hạ đèn lồng (Bee). Nhưng thương cho dân quá, lại được đổ tại theo “nguyện vọng, “tự nguyện”.

– Vợ của nhà hoạt động nhân quyền Hồ Giai bị câu lưu ở phi trường Bắc Kinh  —  (RFI).

10h45′ – TS Đinh Hoàng Thắng:  Truyền thông xông trận bảo vệ biển, đảo (PLTP/NXD). TS XN Diện bình: “… Nhưng trong khi bản tiếng Anh của Nhân dân Nhật báo (báo Đảng của TQ), báo Quân Giải phóng TQ đều có các bài theo kiểu “vừa ăn cướp vừa la làng” và vu khống VN một cách tệ hại, mà báo Nhân Dân và Quân Đội Nhân Dân của ta chưa có những đáp trả xứng đáng, đủ mạnh thì “thật là lạ trước bọn Tầu quen”!” 

13h:

– Tướng Lê Hữu Đức: “Chưa bao giờ Việt Nam chịu nhục” (GDVN). Vậy là 6 cựu tướng lên tiếng rồi. Khi được hỏi việc ngày 17/6, Đại sứ Lê Lương Minh “đưa vấn đề Trung Quốc vi phạm chủ quyền đồng thời bác bỏ đường yêu sách 9 đoạn” tại Liên hiệp quốc”. Tướng Đức: “Tôi cho là chậm quá. Cái đó phải làm từ lâu rồi. Mà phải làm trên tất cả các diễn đàn như Châu Á, ASEAN, Liên hợp quốc. Phải làm ở nhiều cấp nữa. Nghị sỹ Mỹ còn lên tiếng kia mà… Chúng ta có bao nhiêu lực lượng, phải cùng đấu tranh.”  Và phải “dựa vào nhân dân, công khai với nhân dân, đưa kế hoạch bàn với dân thì có cách giải quyết.”  15h55′, Bổ sung ảnh và phản hồi của độc giả HT:  “Có người mách : Sao tướng ĐỨC lại đứng ở nhà tướng Võ Nguyên GIÁP trả lời phỏng vấn (theo ảnh từ bài báo)? Anh tim hiểu xem sao ?” — >

– Phía sau những người đã ngã xuống vì Trường Sa  (TVN)

 Nhật-Mỹ kêu gọi Trung Quốc hành xử trách nhiệm (TTXVN)

– Nguyễn Xuân Nghĩa: Đại Bá và Đại Họa (Dainamax)

15h35′:

– Về Hội thảo An ninh biển Ðông: Trung Quốc khẳng định chủ quyền, bị chống  —  (Người Việt).

– Khai mạc hội thảo về an ninh biển Đông: Quan ngại chính sách gây hấn của Trung Quốc (Tuổi trẻ). Các chuyên gia hàng đầu quốc tế về biển Đông tại hội thảo CSIS — >

– John McCain: Mỹ cần giúp ASEAN tăng sức mạnh hải quân (VNN).

– Phỏng vấn Tiến sĩ Trần Trường Thủy, thuộc Học viện Quan hệ Quốc tế Việt Nam: Quan điểm của Việt Nam về vấn đề Biển Đông  —  (RFA).

– Vài nét địa lý tự nhiên thuộc vùng biển Việt Nam (Đại ĐK)

– Dư luận thế giới: Tham vọng Trung Quốc làm dậy sóng Biển Đông (Tổ quốc).

– Blog phóng viên: Có một quán cà phê Biển Đông (TVN).

 Các nhà báo đầu thế kỷ 20 qua lời của người thân (TTXVN).

– Philippines tăng cường binh sĩ tới đảo lớn thứ hai ở Trường Sa (DVT).

17h:

– Gặp nhà báo chống tham nhũng từng đòi hối lộ… 1 tỷ USD (Tiền phong). Nhà báo Trần Đình Bá — >

– Trung Quốc bị chỉ trích gay gắt tại hội nghị quốc tế về Biển Đông (PLVN)

– POW/MIA team finds potential underwater crash sites off Vietnam’s coast (Stars Stripes)

19h5′:

– BLOG – Trang nhật ký cá nhân — (Mẹ Nấm).  “Đã có sự ngăn chặn của nhà quản lý, thực chất của vấn đề, do yếu kém về quản lý mới sinh ra biện pháp ngăn chặn, cấm đoán và bưng bít. Thậm chí triệt tiêu. Bỏ qua cái gọi là đi ngược với văn minh nhân loại, thì đây chính lại là một trong những tác động làm cho một hình thức sử dụng internet khác ra đời. Đó là blog.”

– Lê Phú Khải: Nhân ngày báo chí Việt Nam 21.6 – (boxitvn) “Tôi không tin là các đồng nghiệp của tôi ở Thông tấn xã Việt Nam lại yếu kém về nghiệp vụ đến như thế! Rõ ràng có sự chỉ đạo của cấp trên! Vậy ai là người chịu trách nhiệm về cái tin đáng nguyền rủa và nhục nhã này?”  

– Vietnam protest over “Chinese fishing aggression” (FISHUPDATE). “More than 100 Vietnamese fishing companies have stopped exporting and processing seafood products because it is claimed Chinese ships are continuing to impede Vietnamese trawlers from fishing.”

20h25′:

– Học giả quốc tế bác bỏ ‘đường lưỡi bò’ của Trung Quốc (VNE).   – Học giả Trung Quốc lại phân bua về Biển Đông (VNN).

– Việt Nam trong cơn thử thách của lịch sử  —  (Đàn chim Việt).

– Một góc nhìn về đình công  —  (TC Phía trước).

– Nhà văn Nguyễn Viện: ‘Sài Gòn: ngưỡng cửa của tự do’  —  (BBC).

– CSGT bị tố đánh người vi phạm tới nhập viện (Dân Việt).  Tới mức nầy thì lại phải tìm một cách lý giải khác. Hay là tụi “các thế lực thù địch” giờ nó đã chun vô ngành nầy, để phá hoạt, bôi xấu hình ảnh của ngành trước mắt dân chúng, rồi gây phẫn uất, và … không thể lường trước những phản ứng. Tấm gương Tuynidi còn đó.

– Vợ của nhà dân chủ Hồ Giai đã trở về sau vụ mất tích  —  (RFI).

KINH TẾ

– “Cuộc chiến” giải cứu cá tra Việt Nam (Dân Việt).

– Vải thiều “thuận đường” qua cửa khẩu (TT&VH). Xe vải thiều chuẩn bị được xuất sang biên giới — >

– Thiếu vắng đường sắt liên vùng (Thanh niên).

– Nâng điều kiện, giảm hạn mức tín dụng chứng khoán? (VnEconomy).

– Nới lỏng chính sách tiền tệ để giảm lãi suất? (SGTT).

– Ngân hàng vẫn ‘đi đêm’ với khách gửi tiền (VNE).

– Ngân hàng: không dễ ai mua tôi bán (SGTT).

– Vẫn được mua bán vàng miếng (Tầm nhìn).

– ĐBSCL: Đua nhau phát triển khu công nghiệp (PLTP). Điên vì tiền rồi.

15h40‘:

– Rủi ro tỉ giá: Nguy cơ thật hay mối lo ‘hão’? (VEF).

– Lãi suất có xu hướng giảm (Tuổi trẻ).

– Các quỹ Dragon Capital mất gần 100 triệu USD trong tháng 5 do VN-Index lao dốc (DVT)

– Tác động hai mặt khi tỷ giá USD giảm (Đất Việt).

– Sẽ bùng phát nạn tranh mua nguyên liệu tôm? (SGTT). Tận lực gom nguyên liệu, đáp ứng 30% công suất cho các nhà máy chế biến tôm trong tỉnh Trà Vinh đã là giỏi — >

– “Khó thuyết phục nếu tiếp tục tăng giá điện” (SGTT).  – Khó như mua bán điện với nhà ‘đèn’ (VNE).

– Bất động sản: tồn kho “cắn” vốn (SGTT).

19h30′ – Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam ra sức khai thác dầu-khí ở nước ngoài (CRI-Trung Quốc).

20h25′:

– EVN bị tố hành xử độc quyền (Tuổi trẻ).

– Phỏng vấn Tiến sĩ Lê Đăng Doanh: Thương mại Việt Nam -Trung Quốc mất cân đối nghiêm trọng (Tia sáng).

– Trung Quốc siết nhập khẩu vải thiều Việt Nam (VEF).

– Hàng Trung Quốc thao túng thị trường Việt (ANTĐ) “Xuất đi những mặt hàng đảm bảo, những nông sản chất lượng cao, đổi lại, Việt Nam nhập về những hàng hóa chất lượng kém, những thực phẩm đã hết “đát” để tiêu thụ trong nước“.

– Đôla tự do rớt giá mạnh (VNE).

VĂN HÓA-THỂ THAO

– Trần Dần vượt nhiều “ngã tư”, đến sớm nửa thế kỷ (TT&VH).

– Nhiều phát hiện mới mẻ về nhà thơ Lưu Trọng Lư (CAND).

– Liên hoan phim cổ trang tại Festival Huế, nên hay không? (VOV).

– Ứng xử thế nào với lăng mộ các vua Trần? (VTC). Người dân lập miếu thờ cúng vua Trần Dụ Tông — > 

– Nguyễn Xuân Khánh “đội gạo lên chùa (Tuổi trẻ).

– Gã mục đồng thành phố (Tuổi trẻ).

– Bực mình với… nhà báo trên phim (Dân Việt).

15h45′:

– Danh hiệu, chuyện của một đời nghệ sĩ(Petrotimes).

– Khi phim Việt nhuốm màu… tài trợ (Petrotimes).

20h45′:

– GS.TS Trần Ngọc Thêm: Nude chỉ đẹp khi đúng lúc, đúng chỗ (Tuổi trẻ). “Nude chỉ đẹp khi đúng lúc, đúng chỗ, đúng đối tượng, đúng loại hình”, đúng tư thế, đúng thị hiếu, … và đúng … đường lối văn hóa văn nghệ của đảng nữa. Hề hề! Quá nhiều cái đúng, thành ra sai bét hết ông GS-TS ơi. Vì nghệ thuật thì không có từ “đúng”, nha! Mà chỉ có từ “sướng”. Ngó sướng mắt là được. Thị hiếu, thẩm mỹ thấp thì sướng với những tác phẩm rẻ tiền. Và ngược lại.

– Ông Tây tô điểm khu giải tỏa Thủ Thiêm (Tuổi trẻ).

– Rueffert Daniel – người học trò tranh thêu đặc biệt (TTCT).

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

– ‘Đeo biển là thằng ăn cắp’: giáo dục hay bạo hành trẻ? (Đất Việt).

– XÌ-CĂNG-ĐAN CHẤM THI TỐT NGHIỆP THPT Ở ĐBSCL: Lời cảnh báo rất cần thiết! (NLĐ).  – Phỏng vấn ông Bùi Anh Tuấn, Cục trưởng Cục Khảo thí và Kiểm định chất lượng – Bộ GD-ĐT Bộ GD-ĐT khẩn trương làm rõ (NLĐ).

– Tốt nghiệp, họ đã chán nói về điều đó… (VNN).

– Đỗ tốt nghiệp cao, chưa kịp vui đã buồn (CAND).

– Thi tốt nghiệp THPT sau khi… có bằng đại học (Lao động).

– Nguyễn Văn Lục: Nhìn lại việc thi tú tài ở Việt Nam trước 1975 (I) (Lý Toét).

– GS Nguyễn Ðức Dân: Tiếng Việt trên đường lên đỉnh Olympia (Tuổi trẻ).

– Phong “robot” (Tuổi trẻ).

– Cô gái trẻ và công trình quan trọng (Thanh niên). Nguyễn Thị Ngọc Ngà trong phòng thí nghiệm  — >

– Nhiều sai phạm ở một trường cao đẳng – CĐ Kinh tế – Kỹ thuật Sài Gòn (Thanh niên).

– Nguy cơ mất tên trường sư phạm vì muốn “đổi tên cho oai hơn” (Thanh niên).

– Nguyên Bộ trưởng GD nói về bỏ thi tốt nghiệp (GDVN).

– Bộ GD-ĐT khẩn trương làm rõ (Người LĐ)

– Ai là trạng nguyên cuối cùng của Việt Nam? (Bee).

– Phát hiện sao chổi mới (Tiền phong/Space).

15h45′ – Khi nhà giáo… sợ nói  (Dân trí).

17h10′ – Kỷ luật phó phòng thanh tra chống tham nhũng (VNMedia)

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

– Lao động nước ngoài tràn ngập Việt Nam: “Phố Trung Quốc” ở Ninh Bình (Thanh niên).   Những hàng quán dành cho người Trung Quốc đua nhau mọc lên — > 

Chợt nhớ tới vụ quậy phá, đánh người của hơn trăm công nhân Trung Quốc ở Nghi Sơn, Thanh Hóa, nửa năm sau mới được đưa tin, và tới nay là 2 năm rưỡi rồi mà không nghe kết quả điều tra, xử lý ra sao. Do cơ quan điều tra, hay do báo chí không đưa tin, hay do … “trên” không cho điều tra, không cho đưa tin? (Nếu đúng vậy thì chúng ta có khác gì “thuộc quốc” của TQ?). Cũng nhân ngày báo chí, xin đưa lại cái này để trả lời cho những từ ngữ hoa mỹ mà mấy bữa nay các quan chức đua nhau tuôn ra khen ngợi cho nền  “báo chí cách mạng”:

– Phỏng vấn TS Huỳnh Long Vân, Nhóm Nghiên cứu Văn hóa Đồng Nai Cửu Long, Úc châu: Cơ sở hạ tầng tác động đến môi trường châu thổ đồng bằng sông Cửu Long  —  (RFI).

– Bảo vệ quyền tác nghiệp chính đáng của nhà báo (Dân trí).

– Khoảnh khắc hạnh phúc (Người LĐ)

– 30 ngư dân Quảng Nam bị nạn đã vào bờ an toàn (PLTP)

– Hơn 1.600 tỷ đồng để xây dựng nông thôn mới trong năm 2011 (QĐND). Không chừng sẽ còn có chương trình xây dựng “thành thị mới” nữa, còn cần chi xài nhiều tiền.

– Bệnh viện quá tải do dịch tay chân miệng (Thanh niên).

– Cháy lớn tại chợ Vinh (PLTP)

11h50′:

–  Dự án xử lý nix thải tại Khánh Hòa:  Chủ đầu tư tiếp tục hứa (Tuổi trẻ)

– Quảng Bình: Côn đồ đi xe 30 chỗ về đánh chém dân làng (Tin 180)

15h45′ – Thần chết lởn vởn bên dòng sông chết (SGTT).

17h10′ – Sữa Trung Quốc có chuẩn chất lượng thấp nhất thế giới (VNE)

QUỐC TẾ

– Kỳ hạn hợp pháp cho chiến dịch của Hoa Kỳ ở Libya đã hết   —  (VOA)Cột khói bốc lên sau một vụ oanh kích của lực lượng NATO ở Tripoli, ngày 7/6/2011 — >

– TT Syria: Những kẻ phá hoại lợi dụng các đòi hỏi cải cách chính đáng  —  (VOA).

– Tunisia mở phiên tòa xử vắng mặt cựu tổng thống Ben Ali  —  (RFI).  – Cựu Tổng thống Tunisia, bà vợ bị kêu án 35 năm tù  —  (VOA).

– Tuy hữu hảo với Trung Quốc nhưng Nga vẫn bảo vệ các quyền lợi chiến lược   —  (RFI).  – Nga dè bỉu máy bay thế hệ 5 Trung Quốc (Vit)

– Quân đội Mỹ – Hàn cảnh giác nguy cơ tấn công quân sự từ miền bắc  —  (RFI).

– Hàn Quốc xin lỗi vụ lính bắn nhầm máy bay chở khách (Tổ quốc).

– Phái đoàn Liên Hiệp Châu Âu công du Miến Điện  —  (RFI).

– Tây Ban Nha biểu tình lớn phản đối thất nghiệp  —  (Người Việt/AP).

– Thủ tướng Thái Lan tổ chức “biểu tình” (Thanh niên).

13h – Nguyễn Xuân Nghĩa: Năng Lượng Nga-Hoa (Dainamax)

15h45′:

– Nga: rơi máy bay, hơn 44 người chết (VNN).

– Cựu tổng thống Tunisia bị xử tù vắng mặt   —  (BBC).

– Hoa Kỳ: Tổng thống Syria cần làm hơn nói   —  (VOA).

17h – Ấn Độ chi 100 tỷ rupee mở rộng căn cứ hải quân (Vit)

19h30′  – Phó Chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình hy vọng quân đội hai nước Trung Quốc-Cam-pu-chia tiếp tục tăng cường giao lưu sâu sắc hợp tác (CRI-Trung Quốc).

20h45′ – Trung Quốc đón tiếp phe nổi dậy Libya   —  (BBC).

* VTV1:  + Tài chính kinh doanh sáng – 20/06/2011 ; +  Thời sự 19h – 20/06/2011.

(Bài điểm báo có sự tham gia tích cực của blogger Gốc  Sậy)

Advertisements

Posted in Điểm tin ngày Ba Sàm | Leave a Comment »

119. Bắc Kinh tham chiến

Posted by embasam1 trên Tháng Sáu 21, 2011

New York Post

Bắc Kinh tham chiến

Tại sao Việt Nam muốn chúng ta quay lại?

 Arthur Herman

Ngày 20-6-2011

36 năm sau khi đuổi người Mỹ khỏi Việt Nam, những nhà lãnh đạo cộng sản ở Hà Nội bây giờ lại muốn chúng ta (Mỹ) quay lại. Sự thay đổi kỳ cục này có nhiều khía cạnh đáng châm biếm, nhưng nguyên nhân của nó thì đơn giản: Trung Quốc.

Bắc Kinh đã và đang gồng cơ bắp quân sự mới nhú cùng những tham vọng địa chính trị của họ, bất chấp sự hiện diện của các nước láng giềng. Cùng với các chiến dịch tấn công trên mạng toàn cầu, Trung Quốc bớt giống một siêu cường đang nổi lên mà lại có vẻ giống một kẻ hay bắt nạt và đang mất kiểm soát hơn.

Cuộc cãi cọ gần đây nhất với Việt Nam – một thời là đồng minh, bây giờ là kẻ thù không thay đổi của Trung Quốc – xoay quanh việc thăm dò dầu khí ở biển Nam Trung Hoa, nơi Trung Quốc yêu sách về chủ quyền duy nhất của họ, và là nơi Việt Nam vừa tiến hành tập trận hải quân bắn đạn thật để bảo vệ quyền của mình. Trung Quốc đã phản ứng bằng những cuộc tập trận riêng kéo dài suốt ba ngày đêm, mặc dù họ nói họ sẽ không “dùng đến vũ lực” để giải quyết tranh chấp. Tuy vậy, Việt Nam đã đưa ra một tuyên bố mạnh mẽ hoan nghênh sự trợ giúp của nước ngoài – một lời mời kín đáo nhưng rất rõ ràng đối với Mỹ và hải quân Mỹ.

Ở đây có một cơ hội cho chính sách của nước Mỹ, không chỉ để khép lại mọi tranh cãi xung quanh cuộc chiến tranh gây chia rẽ nhất trong lịch sử Mỹ, mà còn để tìm ra một cách mới, có tính thực tiễn hơn, trong việc đương đầu với những nhà cầm quyền ở Bắc Kinh. Đó là bởi vì đang có những vấn đề đang sắp xảy ra cho Trung Quốc – và không chỉ trong quan hệ với láng giềng.

Trong vài tuần qua, một đợt sóng bất ổn nghiêm trọng đã tràn qua các thành phố ở Trung Quốc. Bạo lực bùng nổ – thậm chí có cả những vụ nổ bom – chống lại chính quyền Bắc Kinh.

Không có dấu hiệu nào của một cuộc nổi dậy có tổ chức theo kiểu Mùa xuân Ả-rập. Nhưng số vụ việc mà chính quyền gọi là “sự cố đám đông” (mass incidents, có người dịch là “sự cố lớn”) đang gia tăng đều đều. Năm 2008 có tới 127.000 vụ. Những vụ như thế sẽ tồi tệ đi trước khi chúng tốt lên – và không chỉ là do chính quyền Bắc Kinh vẫn không làm sao mà dập tắt được những ý kiến bất đồng trên Internet.

Tốc độ tăng trưởng kinh tế như một hiện tượng của Trung Quốc đang chựng lại. Giá dầu tăng cao cùng lạm phát dâng lên đang xóa sạch nhiều thành tựu kinh tế. Nếu nền kinh tế Mỹ – nguồn đầu ra chủ lực cho hàng xuất khẩu Trung Quốc – không sớm phục hồi, thì điều ấy có thể đe dọa kỷ lục tăng trưởng dài lâu, chưa từng bị gián đoạn của Trung Quốc, và từ đây sẽ tạo đà cho nhiều rắc rối hơn.

Vâng, chuyện này thách thức hình ảnh trên truyền thông của Trung Quốc, vốn được khắc họa như một thế lực hùng mạnh biết tuốt, làm được tuốt. Thậm chí nhiều người trong chính quyền Obama có vẻ nghĩ rằng Trung Quốc lớn và hùng mạnh quá đến nỗi chúng ta không dám cản trở hoặc xúc phạm họ – nhất là khi họ nắm giữ tất cả các khoản nợ của  Mỹ. Nhưng người Mỹ có thói quen đánh giá quá cao các đối thủ. Trong Thế chiến II, truyền thông và thậm chí cả CIA cũng tin vào những lời tuyên truyền rằng kinh tế Xô Viết đang cạnh tranh với chúng ta – mãi cho đến những năm 1980 khi Liên Xô lộ ra là cũng chỉ là một nước chậm phát triển. (Nguyên văn: Third World basket, nghĩa là tập hợp các nước chậm phát triển, hoặc khối các nước không liên kết ở châu Phi và châu Á – ND).

Sau đó lại có nỗi lo sợ rằng công ty Nhật Bản sẽ mua Mỹ cùng với Trung tâm Rockefeller, cho tới tận những năm 90 khi những chiếc bánh xe văng khỏi cỗ máy tăng trưởng của Nhật Bản. Suốt hơn một thập niên, gói kích thích kinh tế kiểu Obama đã giữ cho Nhật Bản trụ được ở vị trí thứ hai.

Tăng trưởng của Trung Quốc thì là tăng trưởng thật sự, khoảng 6,1% GNP đầu người một năm trong thời gian 1978-2003 – mặc dù không ấn tượng lắm so với Nhật Bản (8,2%), Hàn Quốc (7,6%), và Đài Loan (7,1%) trong những giai đoạn cất cánh tương tự.

Nhưng điều ấy cũng tạo ra những vấn đề to lớn cho một chính quyền trung ương đang cố gắng kiểm soát nhân dân – những người dân mà, sau khi được hưởng quyền tự do kinh tế lớn hơn, đã bắt đầu muốn được tự quản đời sống của mình. Làn sóng bất ổn mới đây nhất đã cho thấy điều đó.

Nỗi sợ mất kiểm soát ở trong nước góp một phần vào việc nuôi sự phiêu lưu và hung hãn của Trung Quốc ở nước ngoài. Việt Nam chỉ là trường hợp mới đây nhất, và là lời đề nghị mở đối với Mỹ, xin sự giúp đỡ của Mỹ. Đề nghị này không nên bị bỏ qua.

Nhà Trắng dưới thời Obama đã mụ mị đi khi phải đối phó với Trung Quốc, chỉ trừ những lúc tung ra các bữa tiệc chiêu đãi khúm núm để tôn vinh các vị lãnh đạo của họ. Tuy nhiên, một lập trường mạnh mẽ, không vô nghĩa, sẽ được hoan nghênh bởi gần như mọi quốc gia khác, kể cả Ấn Độ, Nhật Bản, và toàn Tây Âu. Tin tặc Trung Quốc không chỉ theo sát Mỹ. Bọn họ đã làm đảo lộn các ngân hàng và doanh nghiệp ở Anh, và có tin rằng bọn họ còn thâm nhập cả vào máy tính của cả thủ tướng Đức lẫn thủ tướng Australia.

Cuối cùng thì, quả thật đứng dậy trước Trung Quốc có thể lại là điều tốt đẹp nhất cho chính người Trung Quốc.

Một nước Mỹ mạnh mẽ, quyết đoán, có thể khiến Bắc Kinh phải ngừng hành động bắt nạt nước khác và tập trung vào cải cách ở trong nước, trước khi nền kinh tế của chính họ trượt dốc và bất ổn bắt đầu lan tràn. Đó là điều Trung Quốc không muốn, và chúng ta không thể để như thế được.

Arthur Herman là tác giả cuốn sách “Gandhi và Churchill”, giải Pulitzer năm 2009.

Người dịch: Đỗ Quyên

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

Posted in Bài phân tích Ba Sàm | Leave a Comment »

120. Phát biểu của ông John McCain tại hội thảo về an ninh hàng hải trên Biển Đông ở Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (CSIS)

Posted by embasam1 trên Tháng Sáu 21, 2011

Phát biểu của ông John McCain trong hội thảo

về an ninh hàng hải trên Biển Đông tại 

Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế

(CSIS)

 

20-06-2011

Cảm ơn John [Hamre] về lời giới thiệu hào phóng đó và cảm ơn tình bạn của anh trong nhiều năm qua. Tôi rất vui khi trở lại CSIS, nơi đã làm nhiều điều với mục đích thông báo suy nghĩ của Mỹ đến với thế giới và sự lãnh đạo của chúng tôi trong đó.

Như quý vị biết, tôi vừa từ Đông Nam Á trở về, và trước khi tôi chuyển qua chủ đề của hội nghị này, tôi muốn cung cấp một số cảm tưởng ngắn gọn về chuyến đi Miến Điện của tôi. Đây là lần đầu tiên tôi được phép trở lại đất nước này trong 15 năm, điều đó cho thấy dấu hiệu về chính phủ dân sự mới này có thể đại diện cho một sự thay đổi so với quá khứ. Một thay đổi đáng chú ý khác là thủ đô mới của Nay Pyi Taw. Các tòa nhà chính phủ lớn, các cung điện chạm đá cẩm thạch, các khách sạn mới toanh, đường cao tốc với 18 làn xe, và điều kỳ lạ là: không có ai ở đó. Chỉ có chúng tôi là những chiếc xe duy nhất trên đường. Các tòa nhà gần như trống rỗng.

Đó là một điều kỳ quặc mà tôi đã trải qua. Và chắc chắn đó là một sự tương phản đáng buồn với sự nghèo đói khốn cùng ở Rangoon. Tôi đến thăm một phòng khám tư nhân [của những người bị bệnh] AIDS, mọi người đông nghẹt, nhiều trẻ em mồ côi, những người cần sự chăm sóc nhiều hơn là những người có sẵn để chăm sóc cho họ. Tôi đã đi đến một dịch vụ cung cấp tang lễ miễn phí cho các linh hồn quá cố của những gia đình quá nghèo, để cho những người thân yêu của họ được chôn cất đàng hoàng. Đau lòng lắm, và điều này làm cho các bạn ước muốn, phải chi chính phủ [Miến Điện] cũng đầu tư sự nhiệt tình và tài nguyên để phát triển đất nước của họ với mức độ tương tự như là việc xây dựng thủ đô.

Tuy nhiên, trong các cuộc họp của tôi với Phó Chủ tịch Thứ nhất, hai người đứng đầu Quốc hội, và những người khác, rõ ràng là chính phủ này muốn có quan hệ tốt hơn với Hoa Kỳ. Tôi nhấn mạnh rằng chính phủ Hoa Kỳ và tôi chia sẻ khát vọng này, và rằng một điều như thế không phải là không thể đạt được. Sau cùng, nếu Hoa Kỳ và Việt Nam có thể cải thiện quan hệ, mà tôi biết một hoặc hai điều về vấn đề này, thì bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra.

Tuy nhiên, điểm chính tôi đã nhấn mạnh rằng, bất kỳ sự cải thiện mối quan hệ nào cũng cần được xây dựng, không những qua các cuộc nói chuyện vui vẻ, mà còn cần có các hành động từ cả hai phía. Hoa Kỳ cần sẵn sàng đặt mọi phương diện chính sách của chúng ta lên trên bàn, và để làm thay đổi những điều cụ thể mà chính phủ Nay Pyi Taw đã hỏi chúng tôi. Nhưng điều này chỉ có thể được thực hiện cùng với các hành động cụ thể về phía họ, đặc biệt là những lời kêu gọi của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc: phóng thích tất cả các tù nhân lương tâm, cho phép Hội Chữ thập đỏ được tự do vào thăm tất cả các nhà tù, bắt đầu một quá trình hòa giải quốc gia thực sự, có liên quan đến các đảng đối lập chính trị và dân tộc, gồm Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ, và bảo đảm sự an toàn và tự do đi lại của bà Aung San Suu Kyi.

Tôi đã có cơ hội gặp Bà [Aung San Suu Kyi] trong chuyến viếng thăm của tôi, và lý do tôi vẫn còn hy vọng cho người dân Miến Điện đó là vì bà. Hôm qua là sinh nhật của bà Aung San Suu Kyi và bà bày tỏ niềm hy vọng này: ‘Nếu được hỏi điều gì tôi mong muốn trong ngày sinh nhật của mình, tôi muốn hòa bình, ổn định và thịnh vượng cho đất nước tôi’. Người phụ nữ tuyệt vời này vẫn còn là nguồn cảm hứng cho những người dân của bà và cho tôi. Và tôi đồng ý với bà rằng, đây không phải là lúc Hoa Kỳ dỡ bỏ lệnh trừng phạt. Chúng ta cũng nên làm việc để thiết lập một Ủy ban Điều tra Liên hợp quốc, mà điều này không liên quan gì đến sự trừng phạt, và tất cả mọi thứ liên quan đến sự thật và công lý cho người dân Miến Điện.

Từ Miến Điện, tôi đã đi đến Singapore tham dự Đối thoại Shangri La, nơi mà một trong những chủ đề chính của cuộc thảo luận là chủ đề của hội nghị này: an ninh hàng hải ở biển Đông. Vấn đề này gây xúc động mãnh liệt giữa các nước tuyên bố chủ quyền trên vùng biển và vùng lãnh thổ. Và các chuyên gia thực sự hiểu những vấn đề phức tạp về lịch sử và pháp lý của những tuyên bố chủ quyền này, thì rất ít. Tôi đến từ Arizona, nơi mà chúng ta biết việc tranh đấu sử dụng đất và nước phức tạp như thế nào. Tôi cũng là một cựu lính Hải quân đã dành phần lớn cuộc đời của mình đi đây đó và làm việc về các vấn đề an ninh trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Và tôi càng lo ngại, rằng biển Đông đang trở thành một điểm nóng xung đột.

Những năm vừa qua cho thấy sự leo thang nhanh chóng về tình trạng căng thẳng giữa các nước trong khu vực hàng hải đang tranh chấp và hay thay đổi này. Tôi không cần phải nói lại cho quý vị ở đây nghe tất cả các sự cố này. Dĩ nhiên, điều quan trọng là tất cả các bên thực hiện sự kiềm chế. Và để chắc chắn rằng, các đối tác ASEAN của chúng ta sẽ cần phải thỏa hiệp, đặc biệt là các nước thoả hiệp với nhau, để đạt được một kết quả hòa bình và cùng có lợi, như nhiều nước  trong số các nước này thừa nhận. Điều đó có nghĩa là, tình hình này cần phải nói thẳng một chút: Một trong những lực lượng chính làm cho các căng thẳng trên biển Đông trầm trọng hơn, và làm cho giải pháp hòa bình của các tranh chấp này khó khăn hơn để đạt được, đó là hành vi hung hăng của Trung Quốc và việc đòi chủ quyền lãnh thổ vô căn cứ mà họ tìm cách theo đuổi.

Tôi chẳng vui vẻ gì để nói điều này.Tôi tin rằng một trong những lợi ích quốc gia hàng đầu của Hoa Kỳ là việc duy trì và tăng cường quan hệ nhiều mặt với Trung Quốc. Tôi muốn Trung Quốc thành công và phát triển một cách hòa bình. Và tôi tin rằng không có lực lượng lịch sử nào lên án các nước của chúng ta (có lẽ ông McCain muốn nói các nước khác – không phải Trung Quốc – đang tranh chấp) về xung đột. Thật vậy, phạm vi hợp tác toàn cầu của chúng ta là rộng hơn bao giờ hết, kể cả các vấn đề an ninh hàng hải, rõ ràng để cho mọi người thấy các hoạt động chung của chúng ta ra ngoài khơi bán đảo Somali (Horn fo Africa).

Điều gây khó khăn cho tôi, và tôi nghĩ nó cũng gây khó khăn cho nhiều quý vị ở đây, đó là các tuyên bố mở rộng mà Trung Quốc tuyên bố trên biển Đông; các lý do căn bản cung cấp cho các tuyên bố này, không có cơ sở luật pháp quốc tế; và những hành động ngày càng quyết đoán mà Trung Quốc đang thực hiện để thực thi các quyền tự nhận của họ, gồm cả vùng biển trong phạm vi 200 hải lý ngoài khơi bờ biển của các nước ASEAN, như là trường hợp gần đây trong các sự cố riêng biệt liên quan đến Việt Nam và Philippines. Bản đồ về cái gọi là chín vạch của Trung Quốc tuyên bố tất cả các đảo trên biển Đông là chủ quyền lãnh thổ Trung Quốc và tất cả các vùng lãnh hải của nó là vùng đặc quyền kinh tế của Trung Quốc. Hơn nữa, những giải thích cụ thể về luật pháp quốc tế của Trung Quốc sẽ làm xói mòn các nguyên tắc lâu dài về tự do hàng hải – bóp méo nguyên tắc về khái niệm mở rộng cho mọi người đi vào, khái niệm loại trừ sẽ hạn chế đi vào [vùng biển]. Một số người ở Trung Quốc thậm chí còn đề cập đến học thuyết này, như trích dẫn, ‘chiến tranh pháp lý’.

Tại sao điều này quan trọng đối với Hoa Kỳ? Đây là câu hỏi mà nhiều người Mỹ sẽ hỏi, đặc biệt là khi chúng ta liên quan đến ba cuộc xung đột đã xãy ra, và khi nợ quốc gia của chúng ta thực sự trở nên không bền vững. Tại sao Mỹ nên quan tâm đến tranh chấp lãnh hải của các nước bên ngoài cách xa nửa vòng trái đất?

Chắc chắn có lý do kinh tế để tham gia. Khu vực biển Đông là nguồn quan trọng về công việc làm và tài nguyên thiên nhiên có lợi cho nhiều người Mỹ. Tuy nhiên, có lẽ xét rộng hơn là yếu tố chiến lược. Trung tâm địa chính trị thế giới hấp dẫn đang chuyển sang khu vực châu Á-Thái Bình Dương, một khu vực, trong đó nhiều nước đang trỗi dậy cùng một lúc về sự giàu có và sức mạnh. Điều này tạo ra sự va chạm giữa các quốc gia, nơi các tranh chấp cũ vẫn chưa được giải quyết. Hoa Kỳ có một lợi ích an ninh quốc gia trong việc duy trì sự cân bằng chiến lược thuận lợi trong khu vực quan trọng này. Và trọng tâm đó là để bảo vệ quyền tự do phổ quát trong việc đi lại và đi vào các vùng biển như một nguyên tắc căn bản của trật tự quốc tế.

Những nỗ lực phủ nhận tự do hàng hải trên biển Đông đặt ra một thách thức nghiêm trọng đến trật tự quốc tế, dựa trên luật lệ, rằng Hoa Kỳ và đồng minh của chúng tôi đã duy trì trong nhiều thập kỷ. Nếu những nỗ lực này thành công – sẽ liên tục bắt nạt, cho phép một nước áp đặt tuyên bố chủ quyền lãnh thổ của mình bằng vũ lực và biến biển Đông thành một khu vực không cho các tàu thương mại và quân sự của các quốc gia khác, kể cả Hoa Kỳ, đi vào, hậu quả sẽ thật thảm khốc. Điều đó có thể thiết lập một tiền lệ nguy hiểm để làm suy yếu luật pháp quốc tế, theo cách mà những người có ý định bệnh hoạn chắc chắn sẽ áp dụng ở những nơi khác. Điều đó có thể tạo ra sự khuyến khích gia tăng quyền lực gây phiền hà khắp mọi nơi, để sử dụng vũ lực, điều mà các phương tiện pháp lý và hoà bình không thể bảo đảm cho họ. Và nó sẽ đưa chúng ta đến gần hơn vào một ngày, khi hải quân Mỹ thấy rằng không thể đi vào và hoạt động một cách an toàn ở Tây Thái Bình Dương.

Vậy thì Hoa Kỳ nên làm những gì? Để tôi cung cấp một vài đề nghị để kết thúc.

Thứ  nhất, về lập trường của Mỹ trên biển Đông, chúng ta nhận thấy rằng, nếu có thể, một chính sách rõ ràng có thể ổn định hơn so với một chính sách không rõ ràng. Tôi hoan nghênh Ngoại trưởng Clinton khi tuyên bố rằng các bên tranh chấp trên biển Đông phải được giải quyết thông qua đàm phán đa phương, và chúng ta sẽ tìm cách tạo điều kiện cho các cuộc đàm phán. Đa số các nước châu Á hoan nghênh tuyên bố đó. Trên hết, đây là mối quan hệ của Trung Quốc với các nước láng giềng, không phải giữa Trung Quốc với Hoa Kỳ. Tuy nhiên, rất hữu ích cho chúng ta tiếp tục nói rõ quan điểm của Mỹ, để các nước khác có thể biết, Hoa Kỳ chấp nhận những yêu sách nào, yêu sách nào chúng ta không chấp nhận, và những hành động nào chúng ta chuẩn bị để hỗ trợ các chính sách và các đối tác của chúng ta, đặc biệt là Philippines, một nước đồng minh có ký hiệp ước.

Thứ hai, Hoa Kỳ nên hỗ trợ các đối tác ASEAN của chúng ta trong việc giải quyết tranh chấp của họ trên biển Đông, như một phương tiện cổ vũ ASEAN đoàn kết hơn để đối mặt với Trung Quốc. Trung Quốc tìm cách khai thác sự chia rẽ giữa các thành viên ASEAN – làm cho họ chống đối nhau, để phục vụ cho kế hoạch riêng của Trung Quốc. Giải quyết các tranh chấp trên biển giữa các nước ASEAN, như Malaysia và Brunei gần đây đã thực hiện, sẽ cho phép các đối tác của chúng ta thiết lập một mặt trận thống nhất hơn.

Thứ ba, Hoa Kỳ cần giúp đỡ các đối tác ASEAN của chúng ta tăng cường sự phòng thủ trên biển và khả năng phát hiện – để phát triển và triển khai các hệ thống cơ bản như radar cảnh báo sớm và các tàu an ninh ven biển. Bù đắp sự thiếu thốn này, và tăng cường tập trận chung với chúng ta, sẽ cung cấp một hình ảnh hoạt động phổ biến hơn trên biển Đông và khả năng đối phó tốt hơn với các mối đe dọa.

Thứ tư, Thượng viện Mỹ cần quan tâm hơn đến Công ước LHQ về Luật Biển. Tôi biết điều này không phổ biến ở một số người bảo thủ. Chính tôi cũng đã nghi ngờ về công ước. Nhưng thực tế là, chính phủ các nhiệm kỳ kế tiếp của cả hai đảng đã tôn trọng những nhận xét cơ bản của Công ước, mặc dù không cần phải ký. Trong khi đó, các nước như Trung Quốc đã ký công ước mà không thực hiện đúng, nhắm tới việc từ chối [không cho các nước] đi vào vùng biển quốc tế. Điều này làm cho Hoa Kỳ phải dựa vào ân huệ của các nước ngoài cũng như dựa vào sức mạnh lớn hơn của chính mình để bảo đảm quyền đi lại của Mỹ. Nhưng những điều này là đặc ân, không thể được xem như lúc nào cũng có sẵn, đó là lý do Hải quân Mỹ hỗ trợ mạnh mẽ Công ước [LHQ về Luật Biển] và tính pháp lý của nó, để bảo đảm nó phục vụ cho các hoạt động hải quân của chúng ta. Do đó, vì lý do an ninh quốc gia, Thượng viện cần phải quyết định, đã đến lúc phê chuẩn Hiệp ước Luật Biển.

Thứ năm, chúng ta cần phải chuyển sức mạnh của lực lượng Mỹ, chú trọng nhiều hơn vào những khu vực cạnh tranh mới trỗi dậy, đặc biệt là Ấn Độ Dương và Biển Đông. Tôi đã tham gia với các đồng nghiệp của tôi ở Hội đồng Quân sự Thượng viện, Thượng nghị sĩ Carl Levin và Jim Webb, để kêu gọi cho thêm thời gian đánh giá lại kế hoạch về các căn cứ của chúng ta ở Nhật Bản và Guam. Và tôi đã làm như thế để Mỹ không phải rút khỏi châu Á, mà là tăng cường cam kết của chúng ta đối với an ninh trong khu vực.

Không phải là nơi Quốc hội có ý kiến về các thỏa thuận căn cứ trong khu vực, mà là thực tế tình hình mới và chi phí vượt quá mức, đã đặt vấn đề về các kế hoạch hiện tại của chúng ta, nên Quốc hội phải đặt những câu hỏi khó. Mục tiêu của chúng ta nên chuyển tới nơi có vị thế địa lý hơn, đưa quân đội rải rác ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương, như Bộ trưởng Quốc phòng Gates đã mô tả, và trung tâm của nỗ lực đó sẽ luôn luôn là những cam kết căn cứ của chúng ta với các đồng minh lịch sử như Nhật Bản và Nam Hàn.

Cuối cùng, Hoa Kỳ phải tiếp tục các khoản đầu tư cần thiết vào khả năng phòng thủ của chúng ta, đặc biệt là lực lượng hải quân, để duy trì sức mạnh quân sự hàng đầu thế giới. Chúng ta đang phải đối mặt với áp lực rất lớn trong nước để cắt giảm chi tiêu, gồm cả chi tiêu quốc phòng, và một số cắt giảm chắc chắn cần thiết. Những người có lý lẽ có thể không đồng ý về việc cắt giảm này, nên cắt thêm bao nhiêu. Nhưng gần đây, khi Tổng thống cam kết cắt giảm 400 tỷ đô la về chi tiêu quốc phòng trong thời gian 12 năm, không có cơ sở chiến lược hợp lý về lý do tại sao con số này đã được lựa chọn hoặc những rủi ro gì nó sẽ gây ra, và Bộ trưởng Quốc phòng chỉ được nói về điều đó một ngày trước khi sự việc xảy ra, tôi nghĩ rằng những người có lý lẽ cũng có thể đồng ý rằng, điều này không phải là cách để lên kế hoạch quốc phòng của chúng ta. Chúng ta phải [lên kế hoạch] dựa vào chiến lược hướng dẫn, không thể [dựa vào] những con số tùy tiện.

Những sự kiện hiện đang xảy ra trên biển Đông sẽ đóng một vai trò quyết định trong việc định hình sự phát triển ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương trong thế kỷ này. Và Hoa Kỳ phải tiếp tục tham gia tích cực vào quá trình đó. Về vấn đề này, tôi gặp rắc rối do các báo cáo gần đây của một số đồng nghiệp của tôi trong Quốc hội và một số ứng cử viên tổng thống thuộc đảng Cộng hòa, cho thấy mong muốn rút khỏi thế giới và giảm các cam kết của chúng ta ở nước ngoài. Hoa Kỳ đã mắc phải sai lầm đó trước đây, và chúng ta nên học bài học lịch sử này, không để nó lặp lại. Cuối cùng, lịch sử cho chúng ta thấy rằng, chính Mỹ được hưởng lợi lớn nhất nhờ trật tự quốc tế dựa trên luật lệ, đó là duy trì bởi quyền lực và sự lãnh đạo của Mỹ. Chúng ta từ bỏ vai trò đó là nguy hiểm cho thế giới và cho chính chúng ta.

Nếu các bạn đến từ khu vực châu Á-Thái Bình Dương, chỉ để mang một thông điệp về nhà với các bạn, thông điệp đó sẽ là: Luôn có xu hướng cô lập ở Mỹ, nhưng người Mỹ đã bác bỏ nó trước đây, và tôi tin rằng bây giờ người Mỹ sẽ bác bỏ nó một lần nữa. Sẽ luôn có một cơ sở vững chắc ở Mỹ hỗ trợ cho một chính sách quốc tế mạnh mẽ ở nước ngoài. Chính sách đó sẽ không thay đổi, kể cả ở Mỹ. Chúng tôi sẽ không rút khỏi hoặc không bị đẩy ra khỏi khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Chúng tôi sẽ ở lại đó, [thực hiện] cam kết với bạn bè và đồng minh của chúng tôi, và chúng ta sẽ cùng nhau thành công.

Ngọc Thu, Quỹ Nghiên cứu Biển Đông, lược dịch từ: http://www.ustream.tv/recorded/15514848

Posted in Bài phân tích Ba Sàm | Leave a Comment »