Em Ba Sàm

Archive for Tháng Bảy 1st, 2011

Tin thứ Sáu, 1-7-2011

Posted by embasam1 trên Tháng Bảy 1, 2011

Kính chào bà con! Vậy là một ngày mới bắt đầu với căn nhà xưa. Không muốn nhiều lời, mời bà con thưởng thức bản Torna A Surriento, qua giọng hát của cố ca sĩ opera lừng danh Luciano Pavarotti. Bản này từng được Nhạc sĩ Phạm Duy đặt tên, lời Việt là Trở về mái nhà xưa:

Tin thứ Sáu, 1-7-2011

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

* ĐẶC BIỆT VỀ BIỂN ĐÔNG:   

– Nhà thơ Ngô Tự Lập: Tổ Quốc lâm nguy, sự cần thiết ban hành Luật đoàn kết dân tộc và kiến nghị xây dựng Tượng đài Biển Đông khi “một lần nữa đất nước ta lại phải đối mặt với họa xâm lăng”(boxitvn). Nhưng … chỉ một cú đi yết triều vài ngày của nhà ngoại giao đại tài Hồ Xuân Sơn là hết họa liền? Hề hề!

Cũng nhân ngày đầu tháng 7, BS xin kiến nghị các vị lãnh đạo tới đây có ngày Thương binh Liệt sĩ 27/7, ít nhất nên có hình thức tưởng niệm cho long trọng các chiến sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến tranh Biên giới 1979 và hai trận chiến ở Biển Đông 1974, 1988 với tụi bành trướng bá quyền. Đây là cơ hội lớn để sửa cái sai cũ là đã tránh né quá mức cần thiết, thành thử vừa bất công, vừa gây tác dụng không lợi về nhiều mặt.

Sáng nay đã có độc giả đưa tin nghe như ngoài Biển Đông lại tái diễn màn sinh sự với tàu Bình Minh. Và cũng có độc giả cho là bữa nay là ngày 1/7, kỷ niệm thành lập cái đảng đã làm nên cuộc tàn sát Thiên An Môn, Cách mạng Văn hóa ghê rợn và xâm chiếm 6 tỉnh biên giới VN năm 1979, nên phải … im (lịch sự hén?).

– KS Doãn Mạnh Dũng: Thời khắc im lặng trước khi tiếng súng Biển Đông bùng lên! –(boxitvn).

 

– Billiards in the South China Sea (WSJ). Bản dịch: Hoa Kỳ cần tiến lên chơi trò chơi tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc“…các tàu của Hoa Kỳ và đồng minh nên theo dõi các tàu của Trung Quốc khi họ bắt đầu tiếp cận lãnh thổ tranh chấp và di chuyển nhanh đến các khu vực nơi các sự cố đã xảy ra”.

<=- Biển Đông – Vùng biển nguy hiểm nhất châu Á: Explainer: South China Sea — Asia’s most dangerous waters (CNN).

– Philippines wants radar, military ‘assets’ (Manila Bulletin)

– Talk of the Day — China’s aircraft carrier launch put off to Aug. (FocusTaiwan) =>

– China military tells Vietnam to cool tempers over sea (Reuters)

– China claims sovereignty of South China Sea ‘indisputable’ (China Post)

– GS Tương Lai: Báo chí trong dòng chảy bất tận của cuộc sống — (boxitvn).

– Báo Quân đội ND nhanh nhảu há? Phỏng vấn Tôn Quốc Tường:  Kỷ niệm 90 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc (1-7-1921/1-7-2011): Không ngừng thực hiện nhảy vọt về tư tưởng chỉ đạo và lý luận cơ bản.  Trong cuộc sống hàng ngày cũng như quan hệ ngoại giao, thái độ trước kẻ đểu cáng, hèn hạ không thể như với người tử tế.

– Hào hùng đêm “Vì biển đảo quê hương” (Tuổi trẻ).   – Tin nóng: “Biểu tình – tuần hành” lớn tại Saigon chiều 30/6/2011 (Pvhai). Hic! “”Đóng hộp lòng yêu nước!

Chuyện nầy BS từng loạn bàn, là sao từ ngày đất nước hòa bình tới nay, hiếm có những màn biểu tình, tuần hành rầm rộ biểu thị lòng yêu nước như trước 75′, mà cứ nhốt vô hội trường, la lối to quá là điếc tai, như mình tự … chưởi mình, tội quá? Không lẽ ngó bây nhiêu đó để đánh giá chính quyền có vững mạnh hay không?

– Phỏng vấn LS Trần Vũ Hải: Quyền biểu tình của công dân Việt Nam  —  (RFA).

– Hai bài thơ tháng sáu (Anh Vũ) “Đêm qua tôi nghe Tổ quốc gọi tên mình / Bằng tiếng súng Trường Sa, Hoàng Sa dội vào ghềnh đá / Tiếng Tổ quốc vọng về từ biển cả / Nơi bão tố dập dồn, chăng lưới, bủa vây…”.

– Những mẫu chuyện nhỏ trong ngày biểu tình chống Trung Quốc xâm lược cuối tháng 6 (BKL/CTM).

– Lòng yêu nước của người dân Việt Nam bị chế diễu ? (BKL).

– “Định hướng dư luận”: những từ ngữ nặng nề (Nguyễn Văn Tuấn).

– Trần Vinh Dự: Biển Đông – Kinh tế và Xung đột (tiếp theo và hết) (VOA’blog).   – Biển Đông – Kinh tế và Xung đột.

– Quốc Phương: HÃY ĐỂ NGƯỜI DÂN ĐƯỢC BIỂU THỊ LÒNG YÊU NƯỚC! (Nguyễn Xuân Diện). =>

– Đoản khúc của những cảm xúc: Tôi “sợ” Trung quốc (Thùy Linh).

– “Phố người Hoa” và kiểu lý luận của chủ đầu tư (TVN).

– Thế giới 24h: Tình tiết mới về Biển Đông (VNN).

– Trung Quốc kêu gọi Việt Nam tránh gây căng thẳng trong quan hệ song phương  —  (RFI).

– Trung Quốc muốn dọa hay muốn xây dựng  —  (RFA).

– Tổ chức 6 cuộc tập trận trong tháng Trung Quốc kêu gọi hòa bình cho biển Đông   —  (RFA).

– ASEAN sống trong môi trường nguy hiểm ở Biển Đông (Nghiên cứu BĐ).

– Mỹ, Philippines muốn đưa tranh chấp Biển Đông ra diễn đàn an ninh (Tổ quốc).

– Nghị sĩ Mỹ: TQ là thách thức kinh tế và an ninh (VNN/Economictimes)

– Khả năng Mỹ tham gia vào biển Đông  —  (RFA).

– Trung Quốc che giấu thông tin tàu sân bay (PLTP).

– Tàu sân bay Mỹ diễn tập tại Tây Thái Bình Dương (Thanh niên).

– Phan Nguyễn Việt Đăng, Sài Gòn: Đảng Cộng sản VN trước giờ phút quyết định   —  (RFA). “Trên trang điểm tin Ba Sàm, một trong những trang tin độc đáo nhất Việt Nam, có hàng triệu người xem và ủng hộ hiện nay, đã từng nhắc lại sự kiện tướng quân đội Đồng Sĩ Nguyên kêu gọi “2 Đảng hãy cùng ngồi lại với nhau” và chỉ trích gay gắt. Ít nhất là 2 lần, khi nhắc về sự kiện này, người điểm tin trên trang Ba Sàm đã gọi ông tướng này là một nhân vật “u mê”.” 

– Vui! Vè làng biển Đông — (Cu làng cát).

“… Bỏ mạ theo giông là con Bạc Má

Thường hay quấy phá là con cá Mương

Bán bạn trữa đàng là con cá Mại …”

– NHỮNG TẢNG ĐÁ GÓC TƯỜNG — (Mẹ Nấm).  Còn đây là đoạn blast cũng trên blog MN liên quan chuyện Biển Đông “Có khi nào: Cắt cáp chỉ là một màn diễn, mọi người thay vì trút sự phẫn nộ lên cơn bão giá, lên giá xăng, giá điện… thì trút sạch ra biển cho xong. Sau đó các cuộc gặp gỡ tiếp xúc cấp cao sẽ chỉ ra rằng, “ngoại giao” là con đường hòa bình ngắn nhất. Hết chuyện. Có khi nào như thế không nhỉ???”

Đúng là sau cú yết triều của Hồ Xuân Sơn, càng rõ từ màn phát biểu lên … gồng với tụi “lạ” nghe rất … lạ của TT ở Nha Trang cho tới “người phát ngôn” này nọ, nhí cho báo chí xả van chút đỉnh, … chỉ là … làm màu, kể cả, chưa biết chừng, giúp cho cuộc họp quyết định nhân sự  mới rồi (trong đó cũng một màn nghe như là bước tiến dân chủ, nhưng lại “khó nghe”, khi bầu vị trí “thường trực” mà khi đầu đưa ra tới … 3 ứng viên. Hic! Vậy là đồng chí đại diện “Tràng An”  biết mình như “quân xanh” đã lịch sự xin rút, với nhắc nhở trong lúc khó khăn như vầy cần tỏ ra cho bên ngoài là mình “đoàn kết”). Chỉ tiếc chị Ngân không qua bên “giao thiệp để cùng em Nga con cháu Bà Trưng Bà Triệu đối phó với tụi bá quyền bành trướng.

– Giáo dân xứ Cồn Dầu kêu cứu  —  (RFA).

– Hai công an viên bị tố cáo đánh người (Thanh niên) “…theo tố cáo của anh Thân, sau một hồi cự cãi, hai công an viên là Võ Văn Triển và Nguyễn Hùng đã bắt anh úp mặt vào tường, dùng dùi cui đánh liên tục vào vùng mông và đùi, sau đó cho về và hẹn chiều cùng ngày phải trở lại. Tuy vậy, do bị đánh gây thương tích nên anh Thân phải nhập viện”.

– Người Việt bị trục xuất thời Khmer Đỏ đòi cấp quốc tịch  —  (RFA).

– Amnesty International kêu gọi Trung Quốc chấm dứt sách nhiễu giới luật sư   —  (RFI).

– Aaron L. Friedberg – Bá quyền với những đặc tính Trung Hoa (Phạm Nguyên Trường).

– Biểu tình lại diễn ra ở Nội Mông Trung Quốc  —  (RFI).

– Cựu lãnh đạo báo tiếng Anh ở VN bị kết án – Ông Ross Dunkley, người từng nằm trong ban điều hành báo Đầu Tư và ấn bản tiếng Anh Vietnam Investment Review —  (BBC).

9h50‘:

– Hoan hô Tuần VN tích cực báo động về vụ nầy: “Phố người Hoa” và kiểu lý luận của chủ đầu tư. Và xin hỏi thêm, cũng là lời cảnh báo tới những kẻ vong bản muốn manh nha những trò hèn hạ, rằng việc đặt tên “Đông Đô”, cái tên cũ của Thành Thăng Long, cho một khu phố Tàu là có hàm ý gì? Bổ sung, hồi 10h55′: Hu hu! TVN chơi kiểu gì lạ vậy? Đúng là mục “Thông tin đa chiều”, trong đó có cái chiều … “biến” khi bị a-lô.  Độc giả vừa méc là bài đã biến mất. Không tin, vô kiếm hoài không thấy. Thôi thì mời bà con bấm vô đây vậy. Nói cho ngay chớ lối quản lý báo chí, ngôn luận thời nay thì dễ quy tội như chơi, kêu bằng làm ảnh hưởng tới “chính sách đoàn kết dân tộc”, tới “quan hệ quốc tế”.

– Độc giả méc, tiếp tục làm anh Lê Đức Thúy lên ruột-”hạ cánh” rồi nhưng không biết có an toàn: Former Securency bosses arrested (smh)

17h30′ – Tin từ TTX Vỉa Hè: xác nhận chuyện tụi “lạ” gây sự với tàu Viking của ta, khoản 10 giờ sáng qua, tính lại cắt cáp lần nữa. May có tàu Hải quân ND anh hùng ra đuổi, nó cuốn gói liền. Nhưng chiều qua đã có chỉ đạo báo chí không đưa tin (vì ta “lấy chí nhân thay cường bạo” mà, lại thêm đã có “thỏa thuận” rồi, trúng dịp kỷ niệm thành lập cái băng … í quên … đảng bên đó). Tạm vài dòng vậy để bà con yên tâm.

20h35′:

– Phản đối tạp chí khoa học của Ý (Mr. Do).

– Tạp chí QT tái khẳng định cải chính bản đồ “lưỡi bò” (Bee).

– TS Lê Hồng Nhật (ĐHQG, TP.HCM): Biển Đông: Giành thời cơ, thoát hiểm hoạ (TVN).

– Mỹ-Việt tập luyện hải quân từ 15/07  —  (BBC).

– Khả năng Mỹ can dự vào biển Đông  —  (RFA).

– Philippines kêu gọi Trung Quốc tỏ thái độ có « trách nhiệm » về Biển Đông  —  (RFI).

– Lê Diễn Đức: Dân hãy ngồi yên, mọi chuyện để nhà nước lo, kể cả yêu nước! (RFA’blog).

– Kỷ niệm 90 năm Đảng Cộng sản Trung Quốc  —  (BBC).   – Đảng Cộng sản Việt Nam thắm thiết, Tân Hoa Xã làm lơ (Vũ Quí Hạo Nhiên) “…trong bản tin của Tân Hoa Xã, mang tựa đề “Các lãnh tụ, đảng nước ngoài chúc mừng ĐCSTQ 90 năm thành lập,” Tân Hoa Xã làm lơ điện mừng của các đồng chí phía Nam”  “Chắc Việt Nam nằm đâu đó trong mệnh đề chót: “và nhiều lãnh tụ chính trị khác khắp thế giới.” Chắc vậy”.

– Phát ngôn&Hành động: U-Tưởng, U-NO và “đại gia” cưỡi siêu xe làm từ thiện (TVN).

– Vụ Securency: Buộc tội sáu người  —  (BBC) “Tại Việt Nam, các quan chức Securency bị tố cáo đã dùng quỹ đen trả học phí cho con cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Lê Đức Thúy“.

– Khai trừ Đảng một chi cục trưởng thi hành án dân sự (Thanh niên).

22:30′:

– Chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam giai đoạn 1945 (ĐĐK).

– Tìm thấy 14 tài liệu mộc bản khẳng định chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa (VH).

– Trần Đăng Khoa: Lính Trường Sa ‘giấu đảo’ và ‘mở mang bờ cõi’ thế nào? (GDVN).

– Đi biểu tình thì làm được gì và câu chuyện nước Vệ  —  (Người buôn gió).

– André Menras Hồ Cương Quyết: Sự leo thang về quân sự  —  (Boxitvn).

– Dana Dillon, Policy Review Làm sao đối phó với Bắc Kinh ở Biển Đông?  —  (Boxitvn).

– Phô sức mạnh trên biển, Trung Quốc muốn không đánh cũng thắng  —  (Boxitvn).

– Đại biểu Học viện Quốc phòng thăm Trung Quốc, do Trung tướng Võ Tiến Trung, Ủy viên Trung ương Đảng, Giám đốc học viện dẫn đầu (TTXVN).

– Thư ngỏ gửi ông Đinh Thế Huynh  —  (Boxitvn).

– Ngải Vị Vị: Tự do toàn thân thể, trừ cái lưỡi! (Soi).

 

KINH TẾ

– Lạm phát cao, nhiều doanh nghiệp giải thể (PLTP)

– Khó kiềm chế lạm phát ở mức 17% (NLĐ).

– Chính sách tiền tệ cần linh hoạt hơn (Thanh niên).

– Doanh nghiệp ôtô dài cổ chờ được cứu (VEF).

– Trình 3 phương án tăng trưởng điện (VEF).

– Tiến sĩ Trần Đình Thiên: “;Hò hét chứng khoán là đẩy nhà đầu tư vào vực” (TTXVN).

 Người tiêu dùng sẽ được bảo vệ ?  —  (RFA).

– Nhà cho thuê giá rẻ: Bao giờ cho đến…tháng mười? (TVN).

– Ôtô sinh viên chạy 320km/lít xăng (Tuổi trẻ).

– “Hội chứng sân bay”! (PLTP). =>

– Thương nhân TQ đòi mua sạch hải sản VN   —  (Người Việt).

– Có thể tịch thu xe ngoại giao sử dụng không đúng mục đích (VnEconomy).

– Chuyện Nợ Nần Của Trung Quốc (Nguyễn Xuân Nghĩa).

– RPT-China increases import of Vietnam’s agro-products (Reuters)

– Vietnam Government Targets 15%-17% Inflation by Year-End (Bloomberg)

– Citi Buys Into Vietnam Brokerage  (WSJ)

20h35′ – Thủ tướng: Không được chủ quan với lạm phát (VNN/chinhphu.vn).

22h30′:

– Giàu lên từ Hoàng Sa, Trường Sa (Tiền phong).

– Cuộc chiến chống lạm phát vào giai đoạn quyết liệt (TBKTSG).

– Chính phủ: Từng bước giảm dần lãi suất (VnEconomy).

– “Không có khả năng vỡ bong bóng bất động sản” (VnEconomy).

– Thành phố hoang phế (Tiền phong).

VĂN HÓA-THỂ THAO

– Phát hiện cổ vật 2.500 tuổi (Thanh niên).

– Di tích sắp trôi sông: Cục Di sản văn hóa đề nghị kiểm tra (Tuổi trẻ).

– Thời của kịch bản chuyển thể (PLTP). =>

– SÂN KHẤU TỐI ĐÈN, MÂM CƠM HÉO HẮT: Sống chết theo sân khấu (NLĐ).

– HLV bóng chuyền đi… quét rác (Tuổi trẻ).

– Vietnam hammers Macau in Goetz’s debut (Saigon)

22h30′:

– Truyện tranh phản cảm tiếp tục đầu độc giới trẻ (VH).

– KTS Antoni Gaudi – Cha đẻ của những di sản thế giới “kỳ quặc” (TT&VH).

– Nỗi đau của “người khổng lồ” Lê Đức Công (Tuổi trẻ) ”Người đoạt huy chương vàng SEA Games 1997 môn vật ở hạng cân -125kg đang phải trải qua những ngày tháng đau khổ khi phải nằm một chỗ bởi những di chứng của một thời khổ luyện”.

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

– Nỗi buồn giáo dục (Thanh niên).

– Vụ đáp án liên kết của ĐBSCL: Không có động cơ “bắt tay, đi đêm” (PLTP).  – Sai sót nghiệp vụ hay động cơ? (NLĐ).

– VỤ SAI SÓT ĐỀ THI VÀO LỚP 10 Ở KHÁNH HÒA: Học sinh nào viết đúng tác giả sẽ được điểm tối đa (PLTP).

– Tràn ngập sách sai kiến thức (Thanh niên).

–  Thầy giáo tố tham nhũng bị trù dập  —  (RFA).

– Số phận bi đát của các trường sư phạm (VNN).

– Vụ 33 học sinh bị phạt đứng nắng: Mỗi phía nói một kiểu (VTC).

– E.coli có thực sự đáng sợ ? (NLĐ).

20h35′ – Căng thẳng “cuộc đua” vào trường mầm non công (Thanh niên).  – Xếp hàng thâu đêm không xin được suất học mầm non (Tuổi trẻ).

22h30′:

– GS Ngô Bảo Châu giảng cho HS Đà Nẵng về bài học Thước – compa (GDVN).

– Trường phạt 33 HS đứng nắng vì bị Bí thư xã phê bình! (GDVN).

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

– Xài chung chuẩn nước thải: Thiệt! (PLTP)

– 267 công nhân ngộ độc thực phẩm (NLĐ).

– Cái chết tức tưởi của thiếu nữ 17 tuổi (NLĐ). – Vụ thiếu nữ chết tại BV Năm Căn: Khởi tố vụ án hiếp dâm và gây rối trật tự công cộng (PLTP).

– Canhco: Khi cái ác trở thành tập quán  (RFA’blog).

– Gia đình Mỹ bế tắc trong vụ nhận con nuôi người Việt   —  (VOA).

– Đậu xe chặn đường ở cầu Bãi Cháy tài xế bức xúc không mua được vé tháng, vé quý (Thanh niên).

– VỤ THỦY ĐIỆN “LẤN” VƯỜN QUỐC GIA”: Không phải “đẩy” trách nhiệm lên Thủ tướng (NLĐ).  – Phỏng vấn ông Trần Văn Thành, Giám đốc Vườn Quốc gia Cát Tiên: Cấp trên quyết định thì phải chấp hành!.  – Vụ xây thủy điện ở Vườn quốc gia Cát Tiên, Bộ NN-PTNT khẳng định không ảnh hưởng lớn (SGGP).   – Thủy điện sẽ ảnh hưởng loài tê giác tại vườn Cát Tiên (TBKTSG).

20h35′ – Nỗi lòng cay đắng mang tên “hiệp sĩ đường phố”  (VNN).

22h30′:

– Vụ PMU 18: Thay đổi tội danh của Bùi Tiến Dũng (TTXVN).

– Đập phá trụ sở công an, bệnh viện do thiếu nữ chết uẩn khúc (GDVN).

– Vụ đẻ rơi ở nhà tạm giữ công an: Bệnh viện nói gì về đứa trẻ mất tích? (GDVN).

QUỐC TẾ

– Anh gửi áo giáp tới cho lực lượng nổi dậy Libya  —  (VOA).   – Ông Gaddafi phạm tội gì: Giết không được thì

 bắt (NLĐ).

– NATO hạ sát thủ lĩnh chủ chiến liên hệ tới vụ tấn công khách sạn Kabul  —  (VOA).

– Đình công ở Anh chống cải cách lương hưu (NLĐ). =>

– Cựu Tổng thống Đài Loan bị truy tố tội tham nhũng  —  (RFI).

– Nga-Trung cáo buộc Pháp vi phạm Nghị quyết Liên Hợp Quốc (DVT)

– Pháp cải tổ chính phủ  —  (RFI).

20h35′:

– Ngoại trưởng Clinton: Chính phủ Syria không còn nhiều thời giờ  —  (VOA).

– Tổng thống Venezuela thừa nhận bị ung thư (Tuổi trẻ).

* VTV1: + Chào buổi sáng – 30/06/2011 – Lưu ý từ phút 43’40″ có phóng sự đáng xem, nói về những quần chúng tích cực tham gia đấu tranh chống tội phạm ở Bình Dương bị trả thù, không được chính quyền, công an quan tâm, xin thành lập Câu lạc bộ Phòng chống tội phạm thì bị lờ đi (các báo cũng có đưa nhiều bài mấy bữa nay).   + Tài chính kinh doanh sáng – 30/06/2011.

Advertisements

Posted in Điểm tin ngày Ba Sàm | Leave a Comment »

147. Biển Đông: điệu nhảy mà các bên quay lưng lại với nhau

Posted by embasam1 trên Tháng Bảy 1, 2011

The Wall Street Journal

Biển Hoa Nam [Biển Đông]: điệu nhảy

mà các bên quay lưng lại với nhau

Ngày 30 tháng 6 năm 2011

Trong lúc Trung Quốc ngày càng gia tăng các mối đe dọa thì châu Á dĩ nhiên phải tìm cách xích lại gần hơn với Mỹ

Việt Nam và Philippine đang tiếp tục bày tỏ sự tức giận ở mức vừa đủ trước việc tàu chiến và máy bay của Trung Quốc đe dọa các lực lượng của họ và các tàu đánh cá ở vùng biển tranh chấp ở Biển Hoa Nam. Hai nước này đang muốn Mỹ bày tỏ sự ủng hộ một cách dứt khoát hơn và một số chính trị gia Mỹ muốn Mỹ hãy giúp hai nước này. Thượng Viện Mỹ hôm thứ Hai đã thông qua một nghị quyết không mang tính ràng buộc tỏ ý lấy làm tiếc về những hành động của Trung Quốc. Song Trung Quốc hầu như không chùn bước. Thứ trưởng ngoại giao Trương Chí Quân [Cui Tiankai] tuần trước đã cảnh báo rằng “các quốc gia riêng rẽ đang đùa với lửa và tôi hi vọng Mỹ đừng để lửa bén vào mình.”

Ngoại trưởng Hillary Clinton đang duy trì đường lối mà bà đã xác nhận hồi tháng 7 năm ngoái tại Hà Nội: Mỹ không đứng về phe nào trong những tranh chấp lãnh thổ, song Mỹ muốn đóng một vai trò trong việc giải quyết tranh chấp một cách hòa bình do những lợi ích lớn hơn của Mỹ tại khu vực này và vì sự ủng hộ của Mỹ đối với tự do hàng hải. Vào thời điểm đó thì đây là một lập trường mạnh mẽ. Nhưng giờ đây khi Trung Quốc đang tiếp tục gia tăng căng thẳng thì có lẽ đã đến lúc phải có điều gì đó mạnh mẽ hơn nữa.

Ngoại trưởng của Philippine Albert del Rosario tuần trước đã có mặt tại Washington để làm rõ Hiệp ước Phòng thủ chung giữa hai nước. Theo câu chữ của bản hiệp ước này thì nếu Philippine bị tấn công thì Washington chỉ có trách nhiệm “tư vấn” và “hành động để đối phó với những mối nguy hiểm chung.” Trong mấy ngày qua báo chí của Philippine đã lùng sục tin tức để đoán xem bà Clinton và đại sứ Mỹ tại Harry Thomas có khẳng định chắc chắn hơn cam kết nói trên của Mỹ hay không.

Tin tức có thật ấy là Philippine đang quay trở lại quỹ đạo của Mỹ. Ngay từ hồi đầu năm nay, Manila có vẻ như đang ve vãn Bắc Kinh, chẳng hạn, bằng việc dẫn độ các công dân Đài Loan về Trung Hoa đại lục mà không hề tham vấn ý kiến của Đài Bắc, bằng cách đó gây ra một sự rạn nứt với một đối tác thương mại lớn của mình. Người tiền nhiệm của ông Aquino là Gloria Arroyo đã phá hỏng nỗ lực của các nước ASEAN muốn thương thuyết trên danh nghĩa một khối về Biển Hoa Nam với Trung Quốc, thay vì thế Philippine hồi cuối năm 2004 đã hoàn tất một thỏa thuận riêng [với Trung Quốc] và hi sinh một số tranh chấp để xúc tiến việc thăm dò dầu mỏ chung [với Trung Quốc]. Việc Philippine quay ngắt như hiện nay là hậu quả của việc Trung Quốc tỏ ra quá ư liều lĩnh. Điều đặc biệt đáng báo động là Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc dường như đang làm mưa làm gió ở Biển Hoa Nam. Tàu của hải quân Trung Quốc đã tham dự vào các cuộc đe dọa trong khi ấy thì các nhà ngoại giao Trung Quốc đưa ra những lời bình luận mang tính hòa giải. Mặc dù còn quá sớm để nói rằng Bắc Kinh đang giảm bớt biện pháp mang tính quân sự, song điều chắc chắn là Bắc Kinh tập trung vào những gì đang diễn ra ở thủ đô của các nước ASEAN.

Mỹ và các đồng minh trong khu vực này có hai mục tiêu chính. Thứ nhất là nâng cấp bản Tuyên bố về Ứng xử của các Bên ở Biển Hoa Nam mà Trung Quốc trước nay đều thường xuyên vi phạm, thành một bộ xứng xử nghiêm ngặt hơn thể hiện đúng hiện trạng và cách để tàu và máy bay phải ứng xử để tôn trọng bộ ứng xử đó. Bắc Kinh dường như đang khôi phục lại chính sách “khẳng định từ từ ” theo đó Trung Quốc sẽ biến vùng biển này thành cái hồ của Trung Quốc bằng sự đã rồi.

Mục tiêu thứ hai là thuyết phục Trung Quốc giải thích rõ cơ sở của những tuyên bố khẳng định chủ quyền của họ đối với những quần đảo và vùng nước lân cận. Singapore, nước không có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc, mới đây đã kêu gọi Bắc Kinh “làm rõ với mức độ chính xác hơn những tuyên bố chủ quyền bởi lẽ sự nhập nhằng hiện nay đã lên tới mức gây ra những nỗi lo lắng nghiêm trọng trong cộng đồng quốc tế các quốc gia có biển.”

Lời kêu gọi này có ý nghĩa quan trọng bởi vì Bắc Kinh lâu nay đều tuyên bố Biển Hoa Nam là “vùng nước lịch sử” của họ dường như dựa trên một tấm bản đồ năm 1947 cho thấy một đường đứt đoạn hình chữ U chiếm gần 90% Biển Hoa Nam, kể cả những vùng nước gần bờ của các quốc gia khác. Luật dựa vào phong tục tập quán [customary law] mà Trung Quốc đã ký kết thông qua hiệp ước về Luật Biển không công nhận những tuyên bố mang tính bành trướng như vậy. Thế nhưng lập trường của Trung Quốc chỉ có thể phải chịu phục tùng sự kiểm tra nghiêm ngặt khi mà Trung Quốc phát biểu lập trường của họ một cách dứt khoát.

Không nghi ngờ gì nữa Bắc Kinh sẽ muốn tránh điều đó. Từ trước đến nay Bắc Kinh đều ưu tiên đàm phán trên cơ sở song phương với từng nước láng giềng ở Đông Nam Á để có thể áp đặt bằng sức nặng kinh tế và quân sự trội hơn. Hiệp hội các nước Đông Nam Á đã từng có thành công ngắn ngủi trong việc đưa Trung Quốc ngồi vào đàm phán nghiêm túc hồi đầu những năm 2000, cho tới khi Philippine bỏ chạy.

Giờ đây khi mà ASEAN lại đang đoàn kết trở lại thì sự can thiệp của Mỹ trong vấn đề tranh chấp là yếu tố có tác dụng đòn bẩy cho các cuộc đàm phán. Nếu Trung Quốc cứ tiếp tục rao giảng hòa bình trong khi quân đội của họ quấy rối tàu của các nước khác, khi ấy các nước ASEAN sẽ buộc phải thắt chặt những thỏa thuận an ninh với Mỹ. Một số chỉ dấu tương đối rõ ràng từ Washington rằng Mỹ sẽ là một đối tác tự nguyện có lẽ sẽ khiến cho Bắc Kinh phải nghĩ lại để cho các nhà lãnh đạo dân sự của nước này cần phải kiềm chế giới quân sự và đưa sự tranh chấp trở lại con đường giải quyết bằng đàm phán.

Người dịch: Hiền Ba

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

Ảnh: Ngoại trưởng Philippines Albert del Rosario

Posted in Bài phân tích Ba Sàm | Leave a Comment »

146. ASEAN VÀ TRANH CHẤP Ở BIỂN ĐÔNG

Posted by embasam1 trên Tháng Bảy 1, 2011

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ Năm, ngày 30/06/2011

ASEAN VÀ TRANH CHẤP Ở BIỂN ĐÔNG

TTXVN (Niu Đêli 28/6)

Giáo sư Baladas Ghoshal, Viện nghiên cứu Hoà bình và Xung đột (Ấn Độ) vừa viết bài phân tích về tình hình căng thẳng tại Biển Đông, và cho rằng ASEAN cần có lập trường thống nhất và kiên định hơn trong việc đối phó với chiến lược chia để trị của Trung Quốc nhằm giải quyết các tranh chấp tại khu vực này. Nội dung bài viết như sau:

Tháng trước, căng thẳng tại Biển Đông (Trung Quốc gọi là Nam Hải) lại leo thang khi Việt Nam và Philippin phàn nàn về những hoạt động của Trung Quốc và thậm chí là sự quấy rối của nước này tại các khu vực đang tranh chấp. Điều này đã xoáy sâu vào những tranh cãi lâu nay xung quanh các vùng nước lãnh thổ ở Đông Nam Á, và nhấn mạnh sự quan ngại của các nước trong khu vực trước sự khẳng định của Trung Quốc. Điều này cũng phơi bày sự yếu kém của ASEAN khi đối đầu với Trung Quốc, và có thể ảnh hưởng đến vai trò trung gian của tổ chức này như đã từng tuyên bố trong cấu trúc an ninh, kinh tế, chính trị ở khu vực châu Á-Thái Bình Dương.

Tranh chấp đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa liên quan đến một số nước thành viên ASEAN, trong đó có Việt Nam, Malaixia, Philippin và Brunây. Inđônêxia không có tranh chấp chủ quyền nhưng từ lâu đã tham gia rất chủ động vào việc tổ chức các biện pháp xây dựng lòng tin với mục tiêu giảm căng thẳng và tránh các cuộc xung đột lớn trong khu vực. Các nước thành viên ASEAN khác mặc dù không liên quan bất kỳ tranh chấp nào, song lại rất lo ngại về tranh chấp tại Biển Đông và coi đây là vấn đề có nhiều nguy cơ bùng nổ trong khu vực châu Á-Thái Bình Dương.

Do tất cả các nước ASEAN không có liên quan ở cấp độ như nhau đến tranh chấp cho nên dẫn đến hậu quả là các nước không có quan điểm tương đồng nhau, không có một đường hướng thống nhất trong ASEAN đối với vấn đề tranh chấp Biển Đông, thậm chí mặc dù tất cả các nước thành viên đã cam kết xây dựng lòng tin và lôi kéo sự can sự của Trung Quốc để giải quyết tranh chấp và xung đột trong khu vực. Mỗi nước thành viên ASEAN đều xem xét Trung QUốc theo quan điểm lợi ích quốc gia mình – cho dù Trung Quốc là mối đe doạ hay là nguồn lợi nhuận về kinh tế. Kết quả là, quan điểm của ASEAN về vấn đề chiến lược và chính trị đối với Trung Quốc là tương đối yếu kém. Để bù đắp sự yếu kém này, ASEAN đã thường xuyên sử dụng các biện pháp ngoại giao và cố gắng quốc tế hoá các vấn đề khu vực để gắn kết và thu hút sự can dự của các cường quốc trên thế giới nhằm cân bằng với sự lớn mạnh của Trung Quốc. Chiến lược như vậy có thể đã mang lại vị thế ngoại giao cao hơn cho ASEAN nhưng nó lại không giấu được sự yếu kém của tổ chức này trong việc đối đầu với một bá chủ khu vực, Trung Quốc.

Trung Quốc hiểu và ngày càng tận dụng triệt để điều này. Trước đây, Trung Quốc đã tạo ra những bất đồng lớn giữa Malaixia và Philippin xung quanh đề xuất Bộ quy tắc ứng xử của các bên ở Biển Đông và Trung Quốc đưa vào đó rất nhiều vấn đề từ nghiên cứu, cứu hộ đến khai thác chung ở Biển Đông. Hiện nay, Trung Quốc lại đang sử dụng chiến thuật “chia để trị” đối với các nước láng giềng ở Đông Nam Á, cố gắng cô lập các nước có tranh chấp. Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì thừa nhận rằng “có tranh chấp chủ quyền hàng hải và lãnh thổ” giữa Trung Quốc và một số nước láng giềng, nhưng ông lại nói “những tranh chấp ấy không nên được nhìn nhận như tranh chấp giữa Trung Quốc và ASEAN bởi vì các nước có tranh chấp chỉ là một số nước thành viên của ASEAN”. Tuyên bố đó chỉ ra rằng Trung Quốc muốn chia ASEAN thành các nước có tranh chấp với Trung Quốc và các nước không có tranh chấp với Trung Quốc.

Vì các nước ASEAN không có quan điểm thống nhất đối với Trung Quốc, nên tất cả các nước, dù là cá nhân hay tập thể, thực tế nhiều khi đã đi chệch hướng khi theo đuổi chính sách điều chỉnh lợi ích của Trung Quốc về vấn đề này. Điều này khuyến khích Trung Quốc theo đuổi những gì mà Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Philippin Mercado những năm 1990 gọi là chính sach “vừa đàm phán vừa chiếm đoạt”. Thậm chí những thành công hạn chế mà ASEAN đã đạt được trong việc lôi kéo Trung Quốc vào các cuộc đối thoại trong nhiều năm qua, như Đối thoại ASEAN – Trung Quốc, Hội thảo Biển Đông do Inđônêxia tổ chức và sáng kiến Diễn đàn khu vực ASEAN (ARF), phần lớn là vì sự điều chỉnh trong chính sách cũ với lợi ích thiết yếu và sự e ngại sau này liên quan đến chủ quyền dân tộc và không can thiệp voà công việc nội bộ của nước khác.

Chính sách can dự của ASEAN đối với Trung Quốc và cách tiếp cận mềm mỏng và luôn điều chỉnh của các nước ASEAN chỉ mang lại lợi ích vĩnh viễn duy nhất trong cách nói gác lại tranh chấp, nhưng nó không hiệu quả trong việc điều chỉnh tranh chấp hay kiềm chế tranh chấp để không làm gia tăng những xung đột tại Trường Sa. Những hành động của Trung Quốc ở Biển Đông trong hai thập kỷ vừa qua chứng tỏ rằng họ chỉ nói mà không làm gì đối với tiến trình xây dựng lòng tin tại Biển Đông, điều mà ARF, CSCAP (Hội thảo về hợp tác an ninh ở châu Á-Thái Bình Dương), nhiều tuyên bố và hoạt động ngoại giao, cũng như các thoả thuận song phương với Trung Quốc, đang cố gắng đạt được. Từ lâu, Trung Quốc vẫn duy trì quan điểm không đồng thuận với vấn đề về chủ quyền trên Biển Đông; và cũng không chân thành về vấn đề phát triển chung các nguồn tài nguyên ở khu vực này.

Cách điều chỉnh Trung Quốc không phải là thông qua việc phơi bày sự yếu kém của ASEAN mà phải thông qua một quan điểm thống nhất và kiên định để chuyến đi thông điệp mà như trước đây các ngoại trưởng ASEAN đã phát biểu ngày 18/3/1995 sau khi Trung Quốc công khai chiếm bãi Vành Khăn. Chính sau tuyên bố trên mà Trung Quốc không chỉ đồng ý giải quyết đa phương với ASEAN mà còn tỏ ra linh hoạt hơn về vấn đề này. Chiến lược châu Á của Trung Quốc là giải quyết song phương với bất kỳ nước nào từ đó sử dụng sức mạnh của mình để đạt được lợi ích lớn nhất từ mối quan hệ không cân xứng. Nhưng bằng việc sử dụng sự đoàn kết thay cho sức mạnh quân sự, ASEAN, mặt khác, ép Trung Quốc phải giải quyết vấn đề với các nước thành viên của mình như một nhóm thống nhất. ASEAN không thể có được sự thống nhất tương tự như vậy trong thời gian sau này vì xung đột lợi ích quốc gia bắt đầu chia tách ASEAN và cũng vì khủng hoảng kinh tế châu Á đã làm nhiều nước thành viên và bản thân tổ chức này gặp khó khăn.

Đầu năm 1992, sau khi ASEAN và Trung Quốc trở thành đối tác đối thoại, ASEAN đã thông qua Tuyên bố về Biển Đông, trong đó tổ chức này – không phải các nước thành viên – hối thúc “tất cả các bên liên quan” kiềm chế để tạo ra “không chỉ tích cực cho giải pháp cuối cùng đối với tất cả các tranh chấp”. Mười năm sau, năm 2002, Trung Quốc ký văn bản mang tên Tuyên bố về các ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) với toàn khối ASEAN, chứ không phải với các quốc gia mà Trung Quốc có tranh chấp vẫn chưa được giải quyết. Kể từ đó, ASEAN và Trung Quốc đang nghiên cứu về một Bộ quy tắc về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (COC) tại Biển Đông, nhưng thoả thuận khó đạt được. Đến nay, Trung Quốc vẫn chỉ nói mà không làm đối với hai cam kết trên. Trung Quốc sử dụng ngoại giao và chiếm đóng thô bạo để thúc đảy mục tiêu của mình ở Biển Đông. Sau 19 năm đối thoại, hiện nay nói rằng ASEAN là một khối không liên kết thì không đúng, mà thậm chí còn tồi tệ hơn.

Cách tiếp cận hiện tại của ASEAN đối với Trung Quốc quá mềm mỏng và yếu đuối. ASEAN cần thông qua một quan điểm thống nhất và kiên định hơn về vấn đề này như họ đã làm vào tháng 3/1995, và cũng như năm 2010 tại Hội nghị cấp cao ASEAN ở Hà Nội. Để đạt được vai trò trung tâm của mình, ASEAN phải đóng vai trò xây dựng trong mối quan hệ giữa Mỹ, Nhật Bản, Ấn Độ và Trung Quốc, những cường quốc chính sẽ định hình tương lai của châu Á-Thái Bình Dương. Mối quan hệ gần gũi của ASEAN với Ấn Độ có thể sẽ là một nhân tố ổn định. Hơn hết, chính sự thống nhất trong ASEAN không những định hình được vị thế ngoại giao tương lại của mình mà còn là khả năng để đối phó với Trung Quốc.

***

TTXVN (Băng Cốc 26/6)

Với nhan đề “Thế khó xử nguy hiểm của ASEAN trong tranh chấp Biển Đông”, xã luận báo “Dân tộc” của Thái Lan ngày 26/6 viết: Các thành viên của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) không thể lựa chọn các cuộc đấu tranh riêng rẽ với Trung Quốc, vì điều đó chỉ có thể dẫn đến kết cục làm tổn hại sự đoàn kết của ASEAN.

Một diễn biến mới lạ tại khu vực Biển Đông là việc ASEAN giờ đây trở nên hang hái hơn trước trong việc tiếp cận các vấn đề liên quan đến tranh cãi chủ quyền tại khu vực này. Trước thời điểm tháng 7 năm ngoái, ASEAN rất rụt rè và sẵn sàng hợp tác với Trung Quốc theo cơ chế song phương từng được áp dụng trong gần hai thập kỷ qua. Thế nhưng lúc này điều đó dường như đã thay đổi khi các nước ASEAN có tranh chấp chủ quyền, đặc biệt là Việt Nam và Philippin, đẩy mức cảnh báo cao hơn và kiên quyết công khai hoá tranh chấp. Diễn biến mới này tất yếu khiến bầu không khí tại khu vực Biển Đông nóng lên thêm nhiều cấp độ.

Năm ngoái Mỹ, nước luôn đứng bên lề để dõi theo tranh chấp trên Biển Đông, đã can dự tích cực hơn với các nước ASEAN dưới danh nghĩa bảo vệ an ninh, đảm bảo tự do và an toàn tuyến hàng hải qua khu vực này. Động thái đó của Mỹ đã giúp các thành viên ASEAN có đòi hỏi chủ quyền trên Biển Đông có thêm động lực bổ trợ. Tuy nhiên điều này cũng sẽ khiến triển vọng giải quyết tranh chấp trở nên phức tạp hơn. Vấn đề đang được quan tâm là liệu có bên nào dám để căng thẳng hiện nay leo thang trở thành xung đột vũ trang tiềm tàng với sự tham gia trực tiếp của các siêu cường? Dù muốn hay không, sẽ có những cái giá đáng kể nào đó phải trả cho tương lai mối quan hệ giữa ASEAN và Trung Quốc. Bằng cách nào đó các nước ASEAN sẽ phải vượt qua sự khác biệt lập trường vì lâu nay các nước có và không có tranh chấp ở Biển Đông thường không trực tiếp trao đổi thẳng thắn với nhau khi đề cập đến mối quan hệ toàn cục giữa ASEAN với Trung Quốc. Việt Nam đã công khai thái độ đối với Trung Quốc, với việc người dân tiếp tục biểu tình chống Trung Quốc trong tuần thứ ba liên tiếp. Diễn biến này tương tự như những gì đã xảy ra gần đây tại Trung Quốc khi Bắc Kinh phản ứng trước vụ Nhật Bản bắt giữ một tàu đánh cá của nước này trên vùng biển gần hòn đảo tranh chấp giữa hai nước. Cách tranh cãi ngoại giao như vậy có thể dễ dàng ảnh hưởng đến mối quan hệ song phương, hiện đang một lần nữa được thử thách, giữa ASEAN với Trung Quốc. Mối quan hệ này từng được coi là một trong các mối quan hệ tốt nhất giữa ASEAN với các đốit tác đối thoại, nhưng cảm nhận đó hiện nay không còn trong ASEAN.

Một vấn đề hết sức kỳ cục là khi Trung Quốc trở nên quyền lực hơn, có nhiều ảnh hưởng chính trị hơn và được thế giới công nhận thì ASEAN lại tìm đến các cường quốc khác để có được cảm giác yên tâm từ các cam kết của họ. Các nước thành viên ASEAN cứng rắn hơn trong đòi hỏi của quyền rõ ràng đang mời các siêu cường bên ngoài can dự vào giải quyết tranh chấp. Bằng cách quốc tế hoá quyền tự do và an toàn hàng hải trên Biển Đông, các nước này muốn tạo đối trọng để chống lại sự quyết đoán hơn của Trung Quốc. Đây là một ý tưởng sai lầm vì Trung Quốc sẽ không chịu khuất phục trước sự ngây thơ này. Những gì đang diễn ra sẽ chọc tức giới lãnh đạo hàng đầu của Trung Quốc, khiến họ chủ trương cứng rắn hơn với ASEAN và kết cục dẫn đến bất ổn định toàn bộ khu vực và về lâu dài phá hoại mối quan hệ giữa ASEAN và Trung Quốc.

Khác với Mỹ, Trung Quốc gần gũi với ASEAN về địa lý và mọi tác động tiêu cực từ phương Bắc đều sẽ tác động trực tiếp và kéo dài tới ASEAN. Các nước ASEAN đừng quên rằng Mỹ cũng đang phải đối mặt với nhiều khó khăn của họ, cả trong nước lẫn quốc tế. Vì thế ASEAN cần khôn ngoan hơn trong lập trường của mình và trong giải quyết các bất đồng chính trị nội bộ, nhất là trong các vấn đề liên quan đến quan hệ giữa ASEAN với các siêu cường. Nếu không có một lập trường chung về vấn đề này, ASEAN rốt cục sẽ suy yếu. Nếu ASEAN muốn nâng cao vị thế trên trường quốc tế, các nước thành viên trước tiên hãy tự giải quyết các vấn đề nội bộ của mình.

Với nhan đề “ASEAN sống trong môi trường nguy hiểm ở Biển Đông”, xã luận của báo này ngày 22/6 viết môi trường bình yên trên Biển Đông đã bị phá hoại nghiêm trọng sau khi căng thẳng tại đây đã tăng lên gấp bội trong vài tháng gần đây. Nếu cứ để căng thẳng tiếp tục leo thang, nó sẽ tiến tới đỉnh điểm và xung đột quân sự chưa từng thấy trong lịch sử có thể xảy ra.

Trong thời gian gần đây, các bên đòi chủ quyền đều đã hành động theo cách thức mà các bên khác không thể khoan dung. Việt Nam gần đây đã lên án Trung Quốc mạnh mẽ tới mức khiến các bạn bè ASEAN và cộng đồng quốc tế ngạc nhiên. Trong suốt thập kỷ qua, là một thành viên ASEAN có đòi hỏi chủ quyền trên Biển Đông, Việt Nam đã kìm nén sự phẫn nộ trước Trung Quốc và hành xử theo nguyên tắc chung của ASEAN coi tranh chấp Biển Đông là vấn đề có thể giải quyết song phương với Trung Quốc và với từng nước thành viên ASEAN khác có tranh chấp. Tuy nhiên sau khi giữ vai trò Chủ tịch ASEAN trong năm 2010, Việt Nam đã bất ngờ nổi lên như một động lực thúc đẩy ASEAN phơi bày tranh chấp. Trong năm ngoái, tranh chấp Biển Đông đã được đẩy lên và trở thành một vấn đề khu vực có nguy cơ trở thành điểm nóng ở Đông Nam Á. Các cường quốc, đặc biệt là Mỹ, đã vào cuộc để khẳng định việc đảm bảo tự do và an toàn của tuyến vận tải biển đi qua khu vực này. Diễn biến mới này đã buộc các thành viên ASEAN khác không có tranh chấp ở Biển Đông cũng phải tham gia.

Philippin gần đây cũng gia tăng mức độ chỉ trích Trung Quốc xâm phạm các bãi san hô, nơi được coi là có nhiều trữ lượng dầu và khí đốt mà Manila khẳng định chủ quyền. Philippin đã lên tiếng sau một loạt va chạm, được coi là phép thử mối quan hệ song phương tương đối mạnh mẽ giữa Philippin với Trung Quốc. Mặc dù mối quan hệ này vẫn tốt đẹp nhưng cũng như các bên tranh chấp chủ quyền khác, Philippin cũng nhận ra rằng tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông không thể nhân nhượng.

Các diễn biến mới trên Biển Đông báo hiệu tất cả các bên đòi hỏi chủ quyền sẽ sớm có thái độ giống nhau trong việc đảm bảo các đòi hỏi chủ quyền của mình không bị lãng quên hoặc bị các đối thủ khác mạnh hơn lấn lướt. Nếu tất cả các bên tranh chấp đều kiên định thái độ mới này, điều đó sẽ không có lợi cho quan hệ trong tương lai giữa Trung Quốc với ASEAN đồng thời sẽ dẫn tới sự chia rẽ trong nội bộ ASEAN. Sự khác biệt quan điểm giữa các thành viên ASEAN có tranh chấp và các thành viên không có tranh chấp chủ quyền Biển Đông đã làm suy yếu sức mạnh tập thể của ASEAN. Nếu các thành viên ASEAN bị đẩy tới chỗ phải lựa chọn đứng về bên nào đó, điều này sẽ đe doạ nghiêm trọng hơn nữa tình đoàn kết ASEAN.

Hiện nay các bên tranh chấp đều muốn các thành viên ASEAN, kể cả các thành viên không có tranh chấp, biểu thị lập trường chung chống lại sự gây hấn của Trung Quốc trên Biển Đông. Tuy nhiên, thái độ cứng rắn của Trung Quốc cho thấy rất khó có thể đạt tới bất kỳ sự đột phá nào trong các cuộc thảo luận nhằm đưa Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) trở thành một Bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông (COC). Khi bế tắc này kéo dài, Trung Quốc và ASEAN sẽ phải tìm kiếm một nền tảng chung để thúc đẩy hợp tác trên Biển Đông. Tuy nhiên, triển vọng tìm kiếm một nền tảng hợp tác chung chỉ có thể xảy ra sau khi Trung Quốc điều chỉnh lại chính sách và lập trường đối với ASEAN sau hàng loạt sự cố vừa qua trên Biển Đông trong thời gian gần đây./.

Posted in Bài phân tích Ba Sàm | Leave a Comment »

145. Hoa Kỳ cần tiến lên và chơi trò chơi tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc

Posted by embasam1 trên Tháng Bảy 1, 2011

Wall Street Journal

Chơi bi-a trên biển Đông

Hoa Kỳ cần tiến lên và chơi trò chơi tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc

Michael Auslin

30-06-2011

Trên Biển Đông, Trung Quốc đang chơi bi-a, trong khi Mỹ đang chơi trò chơi như là Cướp Cờ (Capture the Flag). Đối với Bắc Kinh, mục tiêu là đánh những quả bóng bi-a khác văng ra khỏi bàn, để chính nó điều khiển. Trong khi đó, Washington cố gắng giữ không cho Bắc Kinh cướp được lá cờ về quyền bá chủ khu vực.

Các nhà hoạch định chính sách Mỹ cần nhận ra rằng, họ đang chơi một trò chơi khác với trò chơi của Trung Quốc và cần điều chỉnh chiến lược của Mỹ. Trong khi chuyển sang chơi bi-a là quá khiêu khích đối với Washington, nếu xu hướng này tiếp tục, chẳng bao lâu sau, Mỹ có thể thấy chính mình ở đằng sau tám trái bóng, không có nhiều lựa chọn trong việc giữ vai trò ổn định trong khu vực.

 

Các nhà quan sát có hai giải thích khác nhau về thách thức thực sự từ Trung Quốc. Nhiều người ở Washington tin rằng, Trung Quốc đe dọa tự do hàng hải ở biển Hoa Nam (biển Đông), do đó có khả năng làm tổn hại đến lợi ích quốc gia của Mỹ, bao gồm quyền đi lại không thể tranh cãi của các tàu Hải quân Hoa Kỳ, luồng tự do thương mại kinh tế toàn cầu và dây cứu sinh trên biển cho các đồng minh của Mỹ, như Nhật Bản và Nam Hàn.

Ngược lại, nhiều người ở Đông Nam Á tin rằng, vấn đề này là một trong những vấn đề kiểm soát tài nguyên lãnh thổ. Theo một số ước tính, khu vực nắm giữ khoảng 30 tỷ thùng dầu và hơn 200.000 tỉ mét khối khí tự nhiên. Trong khi hàng chục mỏ dầu đã được khai thác, khả năng kiểm soát việc thăm dò và khai thác tài nguyên đó trong tương lai, điều đó đã làm cho Trung Quốc có cách hành xử như thế.

Bắc Kinh đòi toàn bộ vùng biển Hoa Nam, đặt mình vô vị trí tranh giành quyền sở hữu vùng lãnh thổ có chứa các nguồn tài nguyên đã được xác định. Những khu vực có khả năng nóng nhất là Trường Sa và Hoàng Sa, mỗi khu vực được nhiều nước đòi chủ quyền, gồm Trung Quốc, Đài Loan, Việt Nam và Philippines. Điều này có cùng một động cơ như đang chơi trò tranh chấp giữa Nhật Bản và Trung Quốc đối với quần đảo Senkaku, phía Bắc Đài Loan.

Các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc có thể được thực thi một cách hiệu quả nhất, do có khả năng di chuyển bất cứ nơi nào trên vùng biển trong khu vực (Trung Quốc đã đạt được điều đó) cũng như ngăn chặn các nước khác tự do đi lại. Vì vậy, quấy rối và theo dõi các lực lượng hải quân và các tàu thăm dò trên biển của các nước khác, phục vụ như một thử nghiệm thực tế về sức mạnh và ảnh hưởng của Bắc Kinh. Khi hạm đội hải quân trên biển của họ phát triển, khả năng triển khai và trải ra thêm nhiều lãnh thổ, có ý nghĩa bổ sung thêm các phô trương về sự quyết đoán trong những năm qua.

Không có nhiều lý do để tin rằng Bắc Kinh có bất kỳ suy nghĩ nào (chưa nói đến khả năng) cản trở việc đi lại trong khu vực; các hành động gây hấn rành rành như thế ngay lập tức sẽ là thách thức Hải quân Hoa Kỳ. Tuy nhiên, rõ ràng là khả năng làm như thế có thể dẫn đến sức ép chính trị lên các nước nhỏ hơn, từ bỏ hoặc thay đổi các tuyên bố chủ quyền lãnh thổ của các nước này và kiềm chế các hoạt động hàng hải chính đáng của họ.

Có thể tất cả những điều này hoàn toàn không phải là một chiến lược, nhưng chắc chắn tương tự như các chiến thuật trên bàn bi-a. Bắc Kinh nhắm vào các quả bóng bi-a của láng giềng mình, cố gắng để loại họ ra khỏi bàn bi-a, từng nước một.

Để phản ứng lại, các nước Đông Nam Á bắt đầu kêu gọi Hoa Kỳ can thiệp. Tuần trước, Philippines cho biết, hiệp ước phòng thủ với Hoa Kỳ hồi năm 1951, sẽ bao hàm cả các mối đe dọa của Trung Quốc.

Nhưng câu trả lời của Hoa Kỳ thì không quá dễ dàng. Nếu Washington đẩy quá mạnh và yêu cầu các nước Đông Nam Á gia tăng đáng kể các hoạt động chung trên biển, có thể sẽ thấy rằng Hà Nội, Manila, Jakarta và các nước còn lại lo sợ rằng, để Trung Quốc trở thành kẻ thù thậm chí còn đáng sợ hơn là để cho Trung Quốc bắt nạt. Tuy nhiên, phản ứng từ Mỹ quá ít sẽ làm cho các nước nhỏ hơn tin rằng, có thể họ không còn có sự lựa chọn nào khác, mà phải đồng ý với các mong muốn của Trung Quốc.

Để cân bằng những quan ngại này, Washington đã kết thúc chơi một trò chơi hoàn toàn khác. Là một cường quốc hiển nhiên, Washington phần lớn đã phản ứng lại việc thử nghiệm các giới hạn của Trung Quốc đối với các quy tắc trong khu vực. Thay vì trừng phạt Trung Quốc vì hành động khiêu khích của họ, chính sách của Mỹ là cố gắng trấn an Bắc Kinh về thiện chí của Mỹ và thuyết phục các nhà lãnh đạo Trung Quốc rằng, Mỹ không đe dọa đến ảnh hưởng ngày càng tăng của Trung Quốc. Mỹ hy vọng điều này sẽ khiến Trung Quốc hành động có trách nhiệm, ngay cả khi nó bắt nạt các nước nhỏ hơn.

Cách tốt nhất để đi tới là nhận ra trò chơi của Trung Quốc, bắt đầu chơi và tìm cách thắng cuộc chơi. Washington nên tìm cách mở rộng bàn bi-a bằng cách đặt nhiều bóng hơn để chơi. Ấn Độ vừa công bố kế hoạch gia tăng tuần tra hải quân ở quần đảo Andaman và Nicobar, nằm ở lối vào Ấn Độ Dương tới eo biển Malacca. Nhật Bản đã có một sự thay đổi chiến lược, tập trung vào “bức tường đảo ở phía Tây Nam” kéo dài từ Kyushu tới phía bắc Đài Loan. Úc sẽ hiện đại hóa và tăng gấp đôi hạm đội tàu ngầm của mình trong thập kỷ tới.

Lúc đó Washington cần xúi các đối tác này đóng một vai trò lớn hơn ở gần vùng biển tranh chấp thông qua cam kết lớn hơn với các nước Đông Nam Á. Hơn nữa, các tàu của Hoa Kỳ và đồng minh nên theo dõi các tàu của Trung Quốc khi họ bắt đầu tiếp cận lãnh thổ tranh chấp và di chuyển nhanh đến các khu vực nơi các sự cố đã xảy ra.

Nói rộng hơn, mục tiêu của Washington, được thực thi thông qua Bộ Chỉ huy Thái Bình Dương có trụ sở ở Hawaii, nên tạo ra một cộng đồng quyền lợi hàng hải năng động hơn ở vòng cung Ấn độ và Thái Bình Dương để chống lại sự di chuyển của Trung Quốc, nơi họ xuất hiện. Chia sẻ các nguồn thông tin tình báo nhiều hơn, liên kết huấn luyện, phối hợp (nếu không liên kết) tuần tra và những việc đại loại như thế sẽ cung cấp các biện pháp an ninh cần thiết để bảo đảm cho các nước nhỏ hơn, rằng các quyền quốc tế của họ đang được bảo vệ. Các tàu của Hoa Kỳ và đồng minh không nên ân hận về việc theo dõi tàu hải quân Trung Quốc khi họ bắt đầu tiếp cận vùng lãnh thổ tranh chấp.

Cuối cùng, các nhà chính trị thẳng tính, chẳng hạn như Thượng nghị sĩ Jim Webb, người đã cảnh báo về một “thời khắc Munich” đang đến ở châu Á, sẽ làm rõ các vấn đề đang lâm nguy. Dù muốn hay không, Mỹ sẽ phải bắt đầu dịch chuyển một số quả bóng bi-a xung quanh bàn.

Ông Auslin là Giám đốc Nghiên cứu Nhật Bản thuộc Viện Doanh nghiệp Mỹ và là một nhà bình luận của báo Wall Street Journal. Ông còn là tác giả của quyển sách “Pacific Cosmopolitans: A Cultural History of U.S.-Japan Relations” (Nhà xuất bản Harvard University, 2011).

Ngọc Thu dịch từ: http://online.wsj.com/article/SB10001424052702304450604576417500592116010.html

Posted in Bài phân tích Ba Sàm | Leave a Comment »