Em Ba Sàm

Archive for Tháng Bảy 5th, 2011

156. ASEAN giống như con tàu đang trôi giạt trên Biển Đông

Posted by embasam1 trên Tháng Bảy 5, 2011

Asia Times 

ASEAN giống như con tàu đang trôi giạt trên Biển Đông

David Brown

02-07-2011

Tranh chấp chủ quyền ở biển Đông bùng lên trong những tuần lễ gần đây đã biến thành một vụ cãi nhau không chỉ liên quan đến một vài nước láng giềng với nhau, mà còn quyết định tới một phép thử thực tiễn về quan niệm cho rằng Mỹ và Trung Quốc có thể phát triển một mối quan hệ “tích cực, hợp tác và toàn diện”.

Tranh chấp chủ quyền đối với 10 nước thành viên ASEAN giống như vết thương kinh niên mưng mủ đã nhiều năm nay nhưng chưa đến mức gây tàn tật. Nay thì việc Trung Quốc quấy rối tàu thăm dò dầu khí tại vùng biển mà Việt Nam và Philippines khẳng định chủ quyền, đã đưa những vấn đề biển Đông trở lại tình trạng khủng hoảng. Và hành động thách thức trơ tráo của Bắc Kinh đối với bộ nguyên tắc ứng xử đã được ASEAN ký kết năm 2002 đang thử thách xem liệu tổ chức này có còn tiếp tục đóng vai trò phù hợp nữa hay không trong những vấn đề an ninh khu vực.

Tác động của các tình huống diễn ra đã định hình nghị trình và nhấn mạnh tầm quan trọng của các cuộc gặp gỡ đa phương sắp diễn ra. Cuộc gặp gần đây nhất sẽ là Diễn đàn Khu vực châu Á tại Bali, Indonesia, nơi ngoại trưởng các nước ASEAN và ngoại trưởng các nước khác có liên quan, sẽ gặp nhau từ ngày 22-23 tháng 7. Ngoài ra Indonesia còn tiếp đón lãnh đạo các nước trong khu vực và thế giới tại Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á vào giữa tháng 11 năm nay.

Tranh chấp chủ quyền là một vấn đề ẩn chứa nhiều cạm bẫy nguy hiểm, đó là lời của nhà nghiên cứu Maria Monica Wihardja, người Indonesia. “Trong lúc Mỹ chỉ muốn đưa những vấn đề an ninh gay go ra thảo luận công khai – trong đó có vấn đề tự do hàng hải và ngăn chặn sự thống trị bành trướng trên biển Đông – thì Trung Quốc sẽ tìm mọi cách để tránh điều đó”.   Bà đã viết như vậy trên trang web của Diễn đàn Đông Á (Úc) và lưu ý rằng, Thủ tướng Trung Quốc, Ôn Gia Bảo trong một chuyến viếng thăm gần đây tới Indonesia, đã lặp lại rằng, ASEAN nên tiếp tục ngồi ở “ghế của người lái xe” tại Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á.

Năm ngoái, tại Diễn đàn Khu vực châu Á, Trung Quốc và Mỹ đã va chạm nhau dữ dội. Ngoại trưởng Mỹ, bà Hillary Clinton, đã tái nhấn mạnh các lợi ích chiến lược của Mỹ ở biển Đông. Phát biểu của bà đã được sáu trong số mười nước thành viên ASEAN ca ngợi; và ngoại trưởng Trung Quốc, ông Dương Khiết Trì, đã nhận thức rõ rằng, ông ta đã bị phục kích.

Kể từ đó, dường như Trung Quốc có ý định chứng minh rằng, họ ngày càng có đủ khả năng quấy nhiễu hoạt động thăm dò dầu khí của các nước láng giềng, cả ở vùng biển có tranh chấp với Nhật Bản (khu vực các đảo Senkaku) lẫn ở biển Đông. Hôm 15 tháng 6, ngày mà chiếc tàu tuần tra hiện đại nhất của Trung Quốc, tàu Haisun 31, trọng tải 3.000 tấn có mang theo trực thăng, rời Quảng Đông để đi thăm Singapore, thì Lực lượng Giám sát Biển Trung Quốc (CMS) đã thông báo kế hoạch phát triển thêm hai phần ba số lượng tàu tuân tra 260 chiếc và 9 máy bay hiện có của họ vào năm 2020.

Trong các vụ đụng độ gần đây ở biển Đông, Trung Quốc đều cho rằng lực lượng của họ là nạn nhân của hành động gây hấn của Philippine và Việt Nam, tuyên bố này đã bị bác bỏ bởi băng video ghi lại một số sự cố. Bị hỏi về những sự cố này, các quan chức hải quân Trung Quốc đã chối bỏ trách nhiệm, cho rằng đó là vận đề cánh sát do Lực lượng Giám sát Biển Trung Quốc (CMS) điều khiển. Trong lúc đó, người phát ngôn của chính quyền trung ương [Trung Quốc] lại khẳng định rằng CMS đã tham gia vào “hoạt động thực thi pháp luật bình thường… tại vùng biển thuộc quyền tài phán của Trung Quốc” và tiếp tục cam kết “hợp tác với các bên để tìm kiếm một giải pháp cho những tranh chấp liên quan“.

Các nhà phân tích có lòng khoan dung hơn thì lý giải thái độ nói trên của Trung Quốc là vì chính sách của Trung Quốc là không nhất quán. Kể từ hôm 9 tháng 6 đến nay, không có thêm tin tức về các vụ xung đột nào nữa. Giải thích của Trung Quốc về cuộc họp hôm 25 tháng 6 tại Honolulu với đại diện ngoại giao cao cấp của Mỹ và tại Bắc Kinh với một đặc phái viên của Hà Nội đã cố tình ám chỉ là cuộc khủng hoảng đã tạm thời chấm dứt.

Bên Trung Quốc đã cho rằng phía Mỹ đồng ý cuộc tham vấn diễn ra một ngày ở Honolulu, một cuộc trao đổi về các chính sách và mục tiêu hướng tới diễn đàn khu vực từ 22-23 tháng 7, cuộc gặp Thượng đỉnh Đông Á và các cuộc gặp gỡ đa phương khác, là “thân thiện, thẳng thắn và có tính xây dựng”. Trong khi đó, ông Đới Bỉnh Quốc, Ủy viên Quốc vụ viện, và ông Hồ Xuân Sơn, Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam, lại đồng ý “đẩy nhanh tiến độ đàm phán để sớm ký kết thỏa thuận về các nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam – Trung Quốc’”, theo bản thông cáo báo chí chung.
Bản tin lạc quan từ Honolulu là điều chẳng có gì ngạc nhiên, mặc dù những lời cảnh báo thẳng thừng của Bắc Kinh trước cuộc họp rằng, ngoài vấn đề về tự do hàng hải thì Mỹ nên để mặc các vấn đề liên quan đến biển Đông cho những nước trực tiếp liên quan, nếu Mỹ không muốn “bị bỏng vì lửa”.

Sau những vụ đấu khẩu gay gắt với Trung Quốc hồi năm 2010, trong đó có những lời qua tiếng lại tại diễn đàn khu vực tại Hà Nội thì Washington đã đầu tư rất nhiều công sức để điều chỉnh lại mối quan hệ song phương với Trung Quốc. Chuyến viếng thăm chính thức của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào hồi tháng 1 đã làm tốt hơn cả một sự hòa giải. Những người tham dự tuyên bố rằng các cuộc gặp giữa Hồ Cẩm Đào và Obama đã mở ra một chương mới trong mối quan hệ song phương, và rằng quan hệ xây dựng giữa hai nước là thật cần thiết.

Tại thời điểm đó, báo New York Times đã nhận xét rằng, tham vọng của Trung Quốc ở biển Đông “không hề xuất hiện” trong chương trình nghị sự của Hồ trong chuyến viếng thăm chính thức Hoa Kỳ. Báo Times kết luận rằng, các nhà lãnh đạo Trung Quốc “vui mừng để cho vấn đề [biển Đông] lắng xuống, có lẽ vì mục tiêu chính của Trung Quốc là làm dịu mối quan hệ với chính quyền Obama”. Nhưng việc Trung Quốc bắt đầu lên gân cốt ở biển Đông hồi tháng 3 đã khiến cho người ta nghi ngờ những điều được cho là sự hòa dịu Trung – Mỹ được xây dựng dựa trên đó.

Những hành động bao gồm quấy nhiễu ngư dân Việt Nam (giờ đây là chuyện xảy ra thường xuyên theo thời vụ), cắm cọc “không xâm phạm” trên các bãi đá ngầm ở gần Philippines và quấy nhiễu các tàu khảo sát dầu khí. Những hành động gần đây nhất liên quan đến các vụ cố tình cắt cáp hai tàu của một công ty dầu khí quốc gia Việt Nam và một chiếc tàu thứ ba có hợp đồng với một công ty Philippine ở ngay trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý (321 km) được Hà Nội và Manila tuyên bố khẳng định chủ quyền, đều chưa từng có tiền lệ.

Ngôn ngữ mềm dẻo, nghị trình cứng rắn

Nhìn kỹ vào bức tranh lớn hơn, các quan chức ở Washington không phải đã từ bỏ những nguyên tắc mạnh mẽ đã được bà Clinton phát biểu tại Diễn đàn Khu vực châu Á hồi năm ngoái, trong đó có việc Mỹ sẵn sàng hỗ trợ các cuộc đàm phán để tìm giải pháp hòa bình cho những tuyên bố chủ quyền trái ngược.

Tuy nhiên một điều dễ thấy là các quan chức Mỹ vẫn giữ giọng kiềm chế khi lên tiếng bình luận. Họ gọi những hành động của Trung Quốc là “gây rắc rối” khi mà hàng chục tính từ mạnh hơn như “quá đáng” hoặc “khiêu khích” mới là phù hợp.

Washington đã từng nhấn mạnh rằng Mỹ “không đứng về phe nào” trong các tranh chấp lãnh thổ. Cái ý “không đứng về phe nào” là tinh ranh, trừ phi Mỹ tiếp tục tin rằng những tuyên bố tranh chấp quốc gia phải được giải quyết theo “thông lệ quốc tế”.

Nói như thế, Washington muốn nói rằng các nguyên tắc xác định ranh giới của một vùng đặc quyền kinh tế và lãnh hải được xác nhận trong UNCLOS, Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển, có hiệu lực năm 1994 và đã được 161 nước phê chuẩn.

Nếu áp dụng những nguyên tắc của UNCLOS cho vùng biển mà Trung Quốc tuyên bố là của họ, một dải kéo dài về phía nam cách Đảo Hải Nam khoảng 1000 cây số, dù có tính toán thế nào đi nữa thì Trung Quốc cũng chỉ còn lại có hai phần ba vùng biển gần Quần đảo Hoàng sa ở phía đông bắc và hoàn toàn không có vùng biển Quần đảo Trường Sa ở phía nam.

Các nguyên tắc của UNCLOS cũng không cho phép Trung Quốc sử dụng các đường cơ sở tính từ các đảo nhỏ ở Hoàng Sa để mở rộng vùng đặc quyền kinh tế của họ. Vì thế, Trung Quốc đặt tuyên bố khẳng định chủ quyền của họ trên bằng chứng về sự khai thác trong lịch sử, điều này đang được hậu thuẫn bởi khả năng ngày càng lớn mạnh của hải quân và an ninh biển của họ.

Trong bối cảnh hiện nay, các nhà ngoại giao Mỹ nói gì với giới báo chí thì không quan trọng lắm, nếu như ở hậu trường họ đang bận rộn với việc củng cố nghị lực của ASEAN, đồng thời can ngăn Trung Quốc đừng bị sa vào những cơn bốc đồng tồi tệ nhất.  Trong khi đó, Việt Nam và Trung Quốc đã đồng ý khởi động lại các cuộc đàm phán về một “thỏa thuận song phương trên những nguyên tắc căn bản, hướng dẫn việc giải quyết các vấn đề trên biển”, mặc dù Hà Nội thường bày tỏ rằng, họ thích hơn một khung khổ đa phương.

Có một mối liên hệ khá vững chắc giữa giới lãnh đạo Việt Nam và Trung Quốc – giữa hai Đảng, giữa các bộ ngành, giữa các tổ chức quần chúng, giữa các tỉnh vùng biên – và nhiều lãnh đạo của cả hai nước đã bỏ công sức vào việc phát triển mối quan hệ tốt đẹp và ổn định này.

Kể từ đầu năm 2010, hai nước đã có sáu vòng đàm phán ở cấp chuyên gia nhằm làm rõ những lập trường về quyền tài phán biển đối với vùng Quần đảo Hoàng Sa, phần biển thuộc biển Đông mà chỉ riêng Trung Quốc và Việt Nam có tranh chấp chủ quyền. Các cuộc đàm phán này – tới nay dường như thực chất chỉ đạt được kết quả rất ít – đã bị gián đoạn bởi cuộc khủng hoảng đang diễn ra hiện nay.  Đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên đang chứng minh một phần giả thuyết cho rằng những sự cố vừa qua cho thấy mục tiêu đích thực của Bắc Kinh đang bị can thiệp bởi một phe cánh những người Trung Quốc yêu nước cuồng tín.

Dù điều này đúng hay sai thì cũng không chắc Bắc Kinh sẽ phủ nhận những sự cố do lực lượng an ninh biển của họ liên tiếp gây ra sau khi sự việc thực tế đã xảy ra rồi. Quả thực là phát ngôn viên của Trung Quốc đã phải cố gắng để mô tả những vụ xung đột gần đây là sự phản ứng chính đáng trước hành động khiêu khích của Việt Nam hoặc Philippines. Như vậy là Trung Quốc trên thực tế đã hướng tới một học thuyết can thiệp để đảm bảo độc quyền khai thác tài nguyên trên biển Đông, ở bất cứ nơi nào nằm trong phạm vi “đường chín đoạn đứt khúc” nổi tiếng, bao quanh vùng biển Đông.

Vậy thì điều gì có thể làm được để đưa những tuyên bố chủ quyền rắc rối trở lại con đường đi đến cách giải quyết công bằng dựa trên luật pháp quốc tế? Điều này phụ thuộc vào việc Indonesia phải điều khiển Diễn đàn Khu vực châu Á sắp diễn ra và cuộc gặp Thượng đỉnh Đông Á, để đem lại kết quả thực tế, nếu không thể tiến tới sự đồng thuận để chứng minh được là ASEAN vẫn còn có hiệu lực đối với những vấn đề tranh chấp [trên biển Đông]. Sau tháng 11 thì chức chủ tịch ASEAN sẽ được chuyển sang Campuchia, rồi sau đó là Myanmar, rồi sau đó là Lào, và những nước này đều được coi là những nước  lệ thuộc vào Trung Quốc về viện trợ kinh tế nên chưa chắc họ sẽ chịu đựng được sức ép của Bắc Kinh.

Mới đây một bài xã luận trên báo Jakarta Post đã đề xuất một phương hướng mới. Bài báo này cho rằng sau mười năm ì ạch để tìm ra một mẫu số chung đồng thuận gồm có Trung Quốc thì nay các nước thành viên ASEAN trước hết nên đi đến một cương lĩnh chung về một bộ nguyên tắc ứng xử và bằng cách đó sẽ gây sức ép, khuyên Trung Quốc có lập trường phù hợp với trách nhiệm của một cường quốc địa phương.

Chừng nào các nước thành viên ASEAN không thể có sự đồng thuận, chừng đó Trung Quốc vẫn bị sự cám dỗ buộc các nước đối thủ tranh chấp với họ nhượng lại từng nước một. Một khi Philippines và Việt Nam bị buộc phải vâng lời, theo cách chia để trị, khi ấy Trung Quốc sẽ dễ dàng ép buộc Malaysia và Brunei. Ngược lại, nếu bốn nước ASEAN có tranh chấp có thể tự giải quyết các đòi hỏi về quyền sở hữu, khi ấy những nước này sẽ ở trong vị thế đàm phán mạnh hơn nhiều trước yêu cầu của Trung Quốc.

Do đó, ngoại trừ một số thành viên ASEAN không ưa gây xích mít với Trung Quốc, sự phân chia công bằng cái phần của biển Đông trong đó có quần đảo Trường Sa rộng lớn rất có thể không quá khó khăn. Cho tới nay. tất cả bốn nước ASEAN có tranh chấp đều cho thấy họ sẵn sàng áp dụng các nguyên tắc UNCLOS; còn Trung Quốc thì vẫn đang tiếp tục phản đối.

David Brown là một nhà ngoại giao Mỹ đã nghỉ hưu. Ông thường viết về những vấn đề thời sự Việt Nam. Có thể liên lạc với ông qua địa chỉ email: nworbd@gmail.com.

Hiệu đính bản tiếng Việt: David Brown

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

Advertisements

Posted in Bài phân tích Ba Sàm | Leave a Comment »

155. Luật biển, luật rừng

Posted by embasam1 trên Tháng Bảy 5, 2011

Asia Sentinel

Asia and International Law

Luật biển, luật rừng

Gavin M. Greenwood

Ngày 1-7-2011

Hai cuộc đụng độ trên biên giới gây căng thẳng ở Đông Nam Á là hai điểm bùng phát tiềm tàng của xung đột khu vực, thậm chí một trong số hai cuộc đụng độ này còn có nguy cơ gây xung đột toàn cầu. Mặc dù khả năng xung đột khu vực cao hơn là toàn cầu, nhưng cả hai vụ đụng độ đều bộc lộ những thái độ bảo thủ đang nổi lên ở châu Á, có thể đưa đến nhiều rủi ro ngầm về chính trị hơn là chỉ một cuộc chạm trán ngắn của hải quân hay là đụng độ lẻ tẻ ở một cánh rừng biên giới xa xôi.

Việc Bắc Kinh tái khởi động các yêu sách về chủ quyền đối với phần lớn biển Hoa Nam chủ yếu tập trung vào các rủi ro quân sự tiềm tàng liên quan đến tranh chấp; hình thức cuộc tranh chấp đang chuyển từ đấu khẩu gay gắt sang hành động. Các vấn đề đa lớp về pháp lý, chính trị và kinh tế liên quan đến tranh chấp đều hết sức phức tạp và gây tranh cãi vô cùng, nhưng điểm cốt lõi là Trung Quốc coi toàn bộ khu vực hàng hải rộng lớn này là “biển của chúng tao” (“mare nostrum”, tiếng Latin nghĩa là “biển của ta”, cách người La Mã ngày xưa gọi Địa Trung Hải – ND) và tỏ ra là họ không hề có ý định thay đổi lập trường này.

Điểm bùng phát thứ hai trong hai cuộc đụng độ biên giới đang nói đến, là tranh chấp giữa Thái Lan và Campuchia về một số khúc quanh dọc biên giới của họ, những đoạn phân chia các ngôi đền Hindu cổ. Tranh chấp đã dẫn tới đụng đổ lẻ tẻ và thương vong trong vài năm qua, thường là xảy ra trùng hợp với những lúc căng thẳng trong nước gia tăng mà vì thế đoàn kết quốc nội thông qua việc nhấn mạnh nguy cơ truyền thống từ bên ngoài là cách làm rất có lợi.

Thái Lan, trong khi còn phải vật lộn với cuộc tổng tuyển cử có lẽ là quan trọng nhất trong cả một thế hệ, đã bỏ ra khỏi Hội nghị Di sản Thế giới của UNESCO – tổ chức văn hóa lớn của quốc tế – thay vì đệ trình lên cơ quan cao nhất của tổ chức này hồ sơ về quyền sở hữu của họ đối với vùng đất bao quanh đền Preah Vihear.

Mối dây liên hệ giữa hai trường hợp tranh chấp là cách diễn giải và công nhận công pháp quốc tế và trọng tài quốc tế khác nhau như thế nào tùy theo cái mà các bên coi là lợi ích rộng hơn về ngoại giao và kinh tế của họ. Điểm phân biệt hai trường hợp tranh chấp với nhau là, đối với riêng Trung Quốc, vụ việc có lẽ không gây ảnh hưởng đáng kể trong nước họ, ít nhất trong trung hạn; còn đối với Thái Lan thì ngược lại.

Yêu sách về chủ quyền của Bắc Kinh trên Biển Đông đòi sở hữu một vùng biển trải dài như một cái lưỡi khổng lồ từ mũi cực nam của Đài Loan ở phía đông và biên giới Việt-Trung trên bộ ở phía tây, liếm qua Palawan, phần đông Malaysia và Brunei ở phía nam. Yêu sách này dựa trên các bằng chứng khảo cổ và tài liệu có từ năm 200 trước Công nguyên. Mốc thời gian này rất có ý nghĩa vì nó trùng với triều đại của vị hoàng đế đầu tiên của Trung Quốc – Tần Thủy Hoàng đế – và do đó phù hợp với quan điểm của Bắc Kinh về nguồn gốc của Trung Quốc như một quốc gia thống nhất và có chủ quyền.

(Tuy nhiên) Rất ít quốc gia đưa ra yêu sách về chủ quyền hiện nay dựa trên các hệ đo tương tự có từ trong lịch sử – chỉ trừ Israel là một ngoại lệ rõ ràng – và nếu họ làm thế thì sẽ làm tổn hại rất nhiều đến trật tự quốc tế.

Quan điểm của Trung Quốc – như một nước đã ký phê chuẩn bản Công ước LHQ về Luật Biển (UNCLOS) vốn hết sức phức tạp về chuyên môn và gần như tranh cãi, trong khi đó lại từ chối công nhận các nguyên tắc căn bản về xác định biên giới trên biển – thật sự là khó hiểu.

Nước Mỹ, ngược lại, đã không phê chuẩn UNCLOS, và họ đi theo một chính sách chung với nội dung là không can thiệp vào các hiệp định, hiệp ước mà họ coi là có hại cho những lợi ích rộng lớn hơn của mình. Và trong khi các siêu cường như Mỹ, Trung Quốc có thể tham gia hoặc rút khỏi các nỗ lực quốc tế nhằm thiết lập trật tự lên các đường biên giới gây tranh cãi hoặc tranh chấp về chủ quyền, thì các quốc gia nhỏ yếu hơn ít có điều gì làm họ phải chậm trễ hơn.

Quyết định của Thái Lan – phớt lờ công ước và đơn phương tuyên bố chủ quyền đối với một đoạn biên giới đã được các chuyên gia về công pháp quốc tế, khảo cổ và địa lý xác định là nằm trên phần lãnh thổ thuộc chủ quyền của Campuchia – ít có khả năng được xem xét thận trọng như cách Bắc Kinh bảo vệ một cách thô thiển cái mà họ khăng khăng là thuộc lợi ích quốc gia của họ.

Vào cuối tháng 6, một phái đoàn Thái Lan, có vẻ như độc lập, đã bỏ ra khỏi Hội nghị Di sản Thế giới tổ chức tại Paris, bởi họ nhận thấy các nỗ lực của Thái Lan nhằm đảo ngược quyết định trước đây của UNESCO – xác nhận Campuchia là người quản lý hợp pháp đối với phần lớn khu vực đền Preah Vihear – đã thất bại.

Trường hợp của Thái Lan phức tạp là do chính phủ hiện tại muốn xoa dịu các quan điểm dân tộc chủ nghĩa và có lẽ họ muốn tìm kiếm một nguy cơ bên ngoài thống nhất – trước cuộc bầu cử cạnh tranh quyết liệt diễn ra vào ngày 3-7. Tuy nhiên, hành động của Thái Lan cho thấy họ không hiểu được là cách hành xử như vậy được nhìn nhận như thế nào bởi các giới khác, ngoài giới tinh hoa văn hóa và chính trị, vốn thường thiển cận, ở nước họ.

Cách hành xử của Trung Quốc và Thái Lan cũng tương phản rõ nét ở khía cạnh phản ứng của các quốc gia khác trong khu vực đối với những tranh chấp biên giới lôi thôi và thường là rất dễ đánh vào tình cảm này. Chẳng hạn, vào năm 2002, khi Tòa án Công lý Quốc tế (ICJ) “ban” cho Malaysia quần đảo Ligitan và Sipadan nằm ngoài khơi Sabah và Đông Kalimantan của Indonesia, Jakarta sôi sục trước kết quả này, nhưng họ đã chấp nhận cơ sở pháp lý của phán quyết.

Tương tự, khi ICJ kết luận (năm 2008) rằng đảo Pedra Branca/Pulau Batu Puteh và một số đảo đá liên quan thuộc quyền tài phán của Singapore, Putrajaya và nhiều chính trị gia Malaysia khác nổi giận đùng đùng với phán quyết này, nhưng họ cũng không đẩy tranh chấp đi xa hơn.

Có một cách giải thích cho sự khác biệt rõ ràng này, ấy là: cả Thái Lan lẫn Trung Quốc đều không có tiếp xúc trực tiếp nào trong lịch sử với các nguyên tắc luật Anglo-Saxon (common law, tức thông luật, hệ thống pháp luật ở Anh, Mỹ và các nước thuộc địa của Anh trước đây – ND) hay luật La Mã, do các cường quốc thực dân Anh, Hà Lan và Pháp áp đặt đối với những khu vực khác nhau mà họ chiếm (chinh phục) được hay thụ đắc. Các luật “châu Âu” này đã được tiếp tục duy trì ở những vùng đất giành được độc lập, bởi các lãnh tụ mới của vùng đất đó, ít nhất cũng bởi rất nhiều trong số các nhà lãnh đạo mới này là luật sư, và họ nhận ra giá trị cũng như tính chính đáng mà công cụ luật này mang lại cho tầng lớp tinh hoa đang nổi lên ở xứ sở của mình. Đáng chú ý là, đây chính là chuyện đã xảy ra trong mậu dịch quốc tế, khi mà nghĩa vụ thực hiện hợp đồng và đền bù là những điều khoản mấu chốt để thu hút và giữ chân vốn nước ngoài.

Trung Quốc, một cách tự tin, có thể theo đuổi kế hoạch riêng của mình và không nhượng bộ một chút lợi ích cốt lõi nào cho người ngoài. Trong khi đó, Thái Lan đứng chân trên một cơ sở kém vững vàng hơn thế nhiều. Ảnh hưởng của Trung Quốc đang dâng lên, lại được bổ trợ bởi khả năng rải một số tiền lớn ra khắp thế giới, ở bất kỳ nơi đâu mà Trung Quốc cho là sẽ làm tăng vọt lợi ích thương mại và chính trị của họ. Ảnh hưởng của Thái Lan, vốn dĩ kém hơn Trung Quốc nhiều, thì đang suy thoái, đồng thời, những chia rẽ dường như vô tận trong nước và nguy cơ biến động mạnh hơn – và thậm chí có thể có cả bạo lực – bắt đầu làm tổn hại tới cam kết của kể cả những nhà đầu tư nước ngoài nhẫn nại và kiên định nhất.

Việc phái đoàn Thái Lan bỏ ra khỏi Hội nghị Di sản Thế giới – và có thể sẽ trở lại sau một khoảng thời gian thích hợp – chắc chắn được nhiều nhà quan sát quốc tế coi là hành động thể hiện sự nóng nảy, thiếu tôn trọng các chuẩn tắc quốc tế, và là lời từ chối giải quyết vấn đề một cách thực tiễn. Điều quan trọng hơn thế đối với các lợi ích dài hạn hơn của Thái Lan, ít nhất cũng là lợi ích ngoài châu Á, là: Việc họ bỏ ra ngoài như vậy có thể nhắc các nhà đầu tư và doanh nghiệp nước ngoài hiểu rằng những nghĩa vụ pháp lý khó thực hiện và sự cảm thông có thể sẽ bị vứt bỏ ngay lập tức thường xuyên tới mức nào, nhân danh lợi ích trong nước.

(Gavin M. Greenwood là tư vấn viên của công ty chứng khoán và quản lý khủng hoảng Allan & Associates, trụ sở tại Hong Kong.)

Comment của độc giả:

Ai là tên hải tặc hung hãn hơn?

captain morgan, July 04, 2011

Vụ này của Trung Quốc ngày càng monotone (tẻ nhạt). Nếu không phải Trung Quốc mà là Mỹ thì ai cũng sẽ im thin thít. Mỹ mới là băng cướp biển lớn nhất thời đại. Từ châu Á sang Trung Đông, chúng tràn đến như lũ hải tặc ngày xưa. Tất cả những gì chúng muốn là của cải của các bạn.

Frankie Fook-lun Leung, July 04, 2011

Khủng hoảng, đó là đặc tính của công pháp quốc tế ngay từ khi ra đời. Không giống như luật quốc gia của một nhà nước có chủ quyền, luật quốc tế không có cơ quan hành pháp nào để đảm bảo cho nó được thực hiện, ngoài ra, các vấn đề cố hữu của tất cả các loại luật đều liên quan đến việc diễn giải. Lý lẽ của các nước đang nổi lên (tức là các nước sau Thế chiến II) là thế này: nhiều đạo luật trong công pháp quốc tế đã được thực thi từ trước khi họ trở thành quốc gia độc lập, và các luật ấy, ngay cả nếu tồn tại, cũng là do chúng được áp đặt lên các quốc gia thời hậu thực dân chứ đâu có được chấp nhận. Tranh chấp giữa Thái Lan và Campuchia có thể rơi vào loại này.

newbie, July 02, 2011

Sự can thiệp của Thủ tướng Campuchia vào chính trị quốc nội Thái Lan thực sự đã làm phức tạp thêm một vấn đề phức tạp. Mặc dù tranh chấp này ảnh hưởng lớn tới hoạt động kinh tế của người Thái ở Campuchia, nhưng tầm quan trọng chiến lược của Thái Lan đối với khu vực chắc chắn sẽ duy trì ảnh hưởng của họ, đặc biệt là khi căng thẳng gia tăng giữa Trung Quốc và Việt Nam, và Mỹ xuất hiện trở lại tại khu vực Đông Nam Á.

Lưu ý thêm, cái tuyên bố pháp lý khó đạt được kia chỉ trao ngôi đền cho Campuchia, còn với vùng đất bao quanh đền thì chưa rõ. Thái Lan công nhận quyền sở hữu của Campuchia. Việc họ bỏ ra khỏi cuộc họp chỉ là dấu hiệu cho thấy rằng họ muốn giải quyết vấn đề còn chưa rõ ràng đó theo lối song phương với Campuchia, không bị can thiệp bởi một tổ chức nào không có quyền tài phán để ra quyết định áp đặt lên các vấn đề chủ quyền.

Hãy cảnh giác

Mamakthir, July 01, 2011

Tôi chỉ có thể nói rằng, các nước có yêu sách về chủ quyền hãy giải quyết tranh chấp song phương với nhau. Hãy cảnh giác với những thế lực nước ngoài, chúng đang muốn câu cá ở vùng nước đục.

Mengly Chea, July 01, 2011

Thái Lan là đứa bé láo xược đòi đủ thứ nó muốn. Bây giờ Thái Lan coi thường tất cả các nước khác, ngay cả khi điều đó có nghĩa là bán rẻ danh tiếng Thái Lan và làm hại doanh nghiệp Thái ở Campuchia, trong dài hạn. Nói ngắn lại là thế này: Thái Lan luôn muốn phá hoại Campuchia và biến những gì của Campuchia thành của mình; có lẽ bởi vì Campuchia đã từng là một siêu cường có nền văn minh riêng trong khu vực. Nếu bạn đọc lịch sử Thái Lan thì bạn sẽ thấy nó hoàn toàn khác với những gì thế giới đã ghi lại về đền Angkor của người Khmer và các vị vua Khmer. Thông qua các bộ sách lịch sử, Thái Lan đã thực hiện cả một quá trình rất dài xóa bỏ ký ức Khmer của họ. Đây rõ ràng là mấu chốt của vấn đề; người Thái đã luôn bị lừa dối, bị tuyên truyền sai lệch để họ tưởng những gì không phải của họ đều là của họ cả.

Người dịch: Thủy Trúc

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

Posted in Bài phân tích Ba Sàm | Leave a Comment »

Tin thứ Ba, 05-07-2011

Posted by embasam1 trên Tháng Bảy 5, 2011

Do Việt Nam đi trước Mỹ 11 giờ (Washington, D.C.) nên bây giờ xin chúc mừng Lễ Độc lập lần thứ 235 ở Mỹ. Happy Fourth of July! Nhân đây cũng xin giới thiệu với quý độc giả, John Hancock là người đầu tiên đã ký vào bản Tuyên ngôn Độc lập ngày 4 tháng 7 năm 1776, do Thomas Jefferson soạn thảo, trong đó có đoạn: Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc“. Câu nói bất hủ ấy đã xuất hiện trong bản Tuyên ngôn Độc lập ngày 2 tháng 9 năm 1945 ở nước ta.

Tin thứ Ba, 05-07-2011

CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT

* ĐẶC BIỆT VỀ BIỂN ĐÔNG:

– Video: Vietnamese rally against China- Reuters Video:

 

– Vai trò của trí thức trong các cuộc biểu tình chống TQ  —  (RFA).

– Dù chiều qua đã điểm, nhưng giờ vẫn phải điểm lại bài viết quý hiếm này: Trận hải chiến bảo vệ chủ quyền Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974(Đại ĐK). Trên trang Baomoi.com, bài này đang đứng đầu lượng truy cập: Trận hải chiến bảo vệ chủ quyền Hoàng Sa của Việt Nam… – Đại Đoàn Kết 20755 lượt đọc.  Để biết độc giả ta ngày nay đã khác trước nhiều rồi. – Trong khi đó thấy tội nghiệp cho Tuổi trẻ, không có tin, bài gì hơn, mà đăng lại của báo bạn thì … (không đời nào à nha!) thôi thì lại … Hướng về biển, đảo ngắn ngủn vài dòng, ta “bái vọng”, không cần hình ảnh cũng được. Bổ sung, hồi 10h50, độc giả HH cho biết Tuần VN bữa qua đăng lại bài “Trận hải chiến …”, giờ đã có hơn 65.000 lượt truy cập. Nhưng có lẽ HH lầm, đó là bài Gặp nhân chứng trận hải chiến bảo vệ Hoàng Sa năm 1974.

– Phan Nguyễn Việt Đăng: Im lặng mặc cả bằng tổ quốc?  —  (RFA).

<= Bộ trưởng Quốc phòng Philippines:  Xuất hiện phi cơ chiến đấu gần quần đảo Trường Sa  —  (VOA).

– Trung Quốc tại Biển Đông : Từ “quyết đoán” đến “hiếu chiến”  —  (RFI).

– Phỏng vấn ông Dương Trung Quốc: ‘Lãnh đạo Trung Quốc hành xử tiểu nhân với VN’  —  (BBC). Đại biểu Quốc hội Trung Quốc cho rằng Quốc Hội nên thông qua luật biểu tình của người dân =>

“BBC: Lãnh đạo hội Khoa học Lịch sử VN có biết gì tới một cái gọi là ‘đồng thuận chung’ … Đại biểu Dương Trung Quốc: … cho tới giờ vẫn chưa có thông tin cụ thể. Mà theo các thông tin khác, thì mỗi phía đưa ra có phần chênh nhau, khác nhau...”

– Tranh cãi Trung – Nhật về hoạt động tàu cá tại Biển Hoa Đông (ĐĐK).  – Nhật sẽ làm mọi cách để bảo vệ an ninh hàng hải Biển Đông (DVT).

– Philippines sẽ yêu cầu Mỹ cung cấp vũ khí hiện đại  —  (RFI). – Navy: Foreign jet harasses PHL fishing boat off Spratlys (GMA News).

– Our reliance on the US (Manila Bulletin). “Will the United States, militarily, come to the aid of the Philippines over the Spratly dispute? The answer is NO.”

 – Vietnamese Protesters Denounce China in Maritime Dispute (Voice of America). “About 100 people rallied in Vietnam’s capital, Hanoi, Sunday to protest China’s recent actions in disputed regional waters. Demonstrators shouted that the Spratly and Paracel islands belong to Vietnam, and they accused China of intending to invade Vietnam’s territory.”

– China slams US resolution on Spratlys dispute (Philippine Star). Chinese Foreign Ministry spokesman Hong Lei said the US resolution “confuses right and wrong, and thus does not hold water.” 

– ASEAN must include US in talks on South China Sea (Jakarta Post). “Chastened by its failure to successfully negotiate a settlement in the recent border dispute between Thailand and Cambodia, Indonesia has been noticeably silent on the recent explosion of tensions in the South China Sea.”

“An unidentified foreign jet harassed a Filipino fishing boat last month at the disputed Spratly Islands in the West Philippine Sea (South China Sea), Navy chief Vice Admiral Alexander Pama said Monday.”

– CHINA’S AIRCRAFT CARRIER THREATEN TAIWAN IN SHORT-TERM: EXPERT (Avionics Intelligence). “China’s first aircraft carrier, the Varyag, will not pose a military threat to Taiwan or the South China Sea area in the near future because its full capability is still years away, former U.S. defense secretary William Perry said on Thursday.”

– S. Korea may file claim to disputed sea (China Post). “South Korea will submit a claim to an extended portion of seabed beyond its exclusive economic zone (EEZ) in the East China Sea to a United Nations body this year, media reported on Sunday, a move that could rekindle territorial disputes with China and Japan.”

– Cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ: tàu sân bay Trung Quốc chẳng có ý nghĩa gì (Vietnam Defence).

– Bệnh hoài cổ và lý sự của “đường lưỡi bò” (TVN).

– Hải trình bằng thơ  —  (Cu làng cát).

– Sức mạnh thủy quân qua các vương triều Đại Việt (kỳ 2) (Đất Việt).

– Sắp tới tàu TQ gây hấn với láng giềng nào? (Đất Việt).

– TƯƠNG LAI CỦA TRUNG HOA VỀ ĐÂU? (Hồ Hải).

– Lạm Bàn về Ảnh Hưởng của Văn Hoá …Tàu   —  (Diễn đàn).

– Báo chí Việt Nam được mời theo dõi hoạt động chung hải quân Mỹ – Việt  —  (RFI)Binh sĩ Hoa Kỳ thuộc chiến hạm USS John S McCain chia sẻ các kinh nghiệm cứu nạn với hải quân Việt Nam tại Đà Nẵng (10/08/2010) =>

– Mừng ngày Độc lập 4/7: Hoa Kỳ sẽ hội nhập kinh tế khu vực cùng Việt Nam (TTXVN).  – Mỹ lo ngại về chính sách mới của Trung Quốc tại châu Phi (ANTG).

– KHAI MẠC HỘI NGHỊ TRUNG ƯƠNG ĐẢNG LẦN THỨ HAI: Bàn nhân sự cấp cao và việc sửa hiến pháp (PLTP).

– Bổ nhiệm nhân sự quân đội cấp cao  —  (BBC)Vụ hối lộ quan chức nước ngoài ở Úc (Thanh niên). Một đại tá tình báo VN bị cáo buộc dính líu tới vụ tham nhũng in tiền polymer  —  (VOA).

– Uẩn khúc vụ bắt ban giám đốc Jetstar Pacific  —  (BBC).

– Cho người này gợi nhớ thương người kia  —   (Người buôn gió)  “…anh Vũ bị giam chung với hai tên tù hình sự, tình trạng anh Vũ yếu, thể chất suy do bị bệnh tim. Nhưng tinh thần anh mạnh mẽ, vẫn tin tưởng rằng những việc làm của mình là vì đất nước, hoàn toàn có công chứ không có tội. Trước sau những việc làm của anh sẽ được sáng tỏ rõ ràng. Anh Vũ trong tù luôn tin như vậy, thế nhưng bên ngoài ” người lạ” lại đi lọ mọ đi phao tin anh về những chuyện cá nhân , xử sự thế này, thế kia với người này, người nọ…”.

– Phấn đấu ký số 56: LÃO GIÀ KIÊN TRÌ CÁCH MẠNG CÓ VẺ…BỊ XÌ HƠI ! (Tô Hải).

– DIỀN VĂN CỦA TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG VÀ BẢN TIN TTXVN VỀ HỘI NGHI TW 2 ( XI ) CÓ GÌ ĐẶC BIỆT ? (Phạm Viết Đào).  – HAI XE ÔM BÌNH LUẬN VỀ HỘI NGHỊ TƯ ĐẢNG LẦN 2 (KHÓA XI)

– Khiếu kiện hành chính: Giải quyết còn ì ạch! (PLTP).

– Phú Yên: Xúc phạm người khác, một phó giám đốc sở bị kỷ luật (PLTP).

10h40′ – Độc giả méc Đại ĐK lại có tiếp một bài rất đáng đọc: Ký ức Hoàng Sa trong nhiều thế hệ người Việt Nam. Ngó loạt bài nầy chắc lớp kỳ cựu bên Tuổi trẻ như mấy bác Huỳnh Sơn Phước, Bùi Thanh ngứa ngáy lắm? “Trong khi thực hiện loạt bài này, chúng tôi nhận được rất nhiều ý kiến động viên, khích lệ của độc giả, trong đó có những ý kiến rất tâm huyết, trăn trở về việc thực hiện sự nghiệp đại đoàn kết dân tộc … Ông Nguyễn Thiện, tác giả chương trình “Dân ta biết sử ta”, đã gửi tới báo Đại Đoàn Kết bức thư tâm huyết đề nghị “cần vinh danh những người con đất Việt đã hy sinh trong trận hải chiến bảo vệ chủ quyền Hoàng Sa của Việt Nam năm 1974”. Chừng nào chưa làm được những việc như thế, thì chớ vỗ ngực tự khen “chính sách đại đoàn kết dân tộc”.

11h30′:

– Lại “tàu lạ”Một tàu bị cắt trộm lưới đánh cá trị giá 500 triệu đồng (PLTP).

– Ký ức Hoàng Sa trong nhiều thế hệ người Việt Nam (ĐĐK).

– Chủ tịch Hội HN Việt – Trung: “Không ai có quyền dạy ai bài học” (GDVN).

– Mổ xẻ ‘vòi bạch tuộc’ của TQ trên biển Đông (Đất Việt).

– Nhật Bản ‘trách’ Trung Quốc về căng thẳng biển Đông (Đất Việt).

– Biển Hoa Đông lại dậy sóng (Tổ quốc).

– Jessica Brow, Jakarta Post (Indonesia): Tranh chấp Biển Đông: vì sao ASEAN cần Mỹ tham dự? (SGTT).

– Việt Nam không đơn độc, mà chính Trung Quốc: Hình thành xu thế đối phó với tham vọng bá quyền Trung Quốc (VIDS).

– Cuộc chiến tài nguyên biển (Petrotimes).

– Phạm Toàn: Im lặng là gì?  —  (Boxitvn).

– Nguyễn Thị Từ Huy: Ở Sài Gòn nhớ Hà Nội  —  (Boxitvn).

– Nguyễn Văn Huy, Nhà nghiên cứu dân tộc học ở Paris: Chuyến thăm Lào cho thấy Đảng thiếu bạn  —  (BBC).

– Thư chúc mừng Quốc khánh Mỹ (DungLe Blog). “Chúng tôi sẽ phải đứng lên, tìm kiếm những người bạn tốt để hợp tác, giúp đỡ về mọi mặt nếu có thể để bảo vệ từng tấc đất mà Ông Cha để lại. Tôi thấy rằng các bạn là những người mà chúng tôi lựa chọn.”

17h30′:

– Walden Bello: Tại sao Trung Quốc phải xuống nước về vấn đề quần đảo Trường Sa (Viet-studies).

– Yêu cầu thêm thông tin về quan hệ với TQ  —  (BBC).

– Nguyễn Hưng Quốc: Một lựa chọn khôn ngoan và cần thiết  —  (VOA’blog) “…tôi nghĩ đã đến lúc chính quyền Việt Nam nên nói thẳng và nói thật là Trung Quốc không còn là đồng chí và đồng minh, đừng nói đến chuyện đồng minh chiến lược, của Việt Nam”.

– Philippines ‘cấm cửa’ quan chức TQ  —  (BBC).

18h00′:

– Phanh phui ‘kế mới’ độc chiếm biển Đông của Trung Quốc (Đất Việt).

– Một vũ khí sắc bén bị bỏ quên  – tranh cổ động chính trị (TVN).

– Icom chuyển khúc biển khơi (Tiền phong).

– Khám phá tàu sân bay lớn đang chuẩn bị tập trận ở biển Đông (CAND).

22h00′:

– Chuyên gia quốc tế: Biển Đông cần một hiệp định pháp lý (Bee).

– PetroVietnam giữ kế hoạch khai thác dầu khí biển Đông (VNE).  – PVN sẽ khai thác 5 mỏ dầu khí vào cuối năm nay (TTXVN).

– Trường Sa, dấu xưa đất Phật (VOV).

– Để ngư dân giữ biển, cần bật lên văn hoá biển (SGTT).

KINH TẾ

– Giải mã phép tính “than ngoại rẻ hơn than nội” (VEF).   – TKV: Không phải lần đầu tiên Việt Nam nhập khẩu than (TBKTSG). Một dự án khai thác than =>

– “Lật mặt” đồng bằng sông Hồng để khai thác than? – Lo cho cây lúa (SGGP).

– Giá xăng dầu không theo cơ chế thị trường? (NB&CL).

– Phỏng vấn ông Phạm Chí Cường, Chủ tịch Hiệp hội Thép Việt Nam: Ngành thép lao đao vì cắt giảm đầu tư công (Tổ quốc).

– Làm dự án “ma” lừa chiếm tiền tỉ: Gian nan đòi lại tiền góp vốn (NLĐ).

– Gạo xuất khẩu VN có thể được lợi thế trước cảnh báo gạo Thái tăng giá  —  (VOA).

– Ngập thẻ ATM “rác” (NLĐ).

– Vàng nữ trang: Mua là “dính chưởng”! (PLTP).

– Không thể ‘đẽo cày” chính sách cho nhóm lợi ích thu hoạch (TVN).

– Loay hoay tìm cách dẫn vốn đến đúng địa chỉ (VEF).

– Bát nháo mua bán suất tái định cư (Thanh niên).

– Mua chung giá rẻ: ‘Giảm giá 80% vẫn không lỗ’ (VEF).

– Khi dân “thanh toán điện tử” (TTCT).

– Tàu cao tốc có còn là niềm tự hào của Trung Quốc? (VnEconomy).

11h30′:

– Bốn nguy cơ đe dọa hệ thống ngân hàng Việt Nam! (Tầm nhìn).

– TKV trần tình việc nhập khẩu than (Lao động).

– “Miễn, giảm, giãn thuế để khoan sức dân” (VnEconomy)

– Chủ nợ tiếp tục thúc EVN trả 1.000 tỷ đồng (VNE).

18h00′: – Nhà máy Dung Quất sẽ dừng hoạt động 2 tháng (VEF).

22h00′:

– 70% người Việt mua nhà không để ở (Dân trí).

– EVN đã nợ PVN trên 7.000 tỷ đồng (SGTT).

– Ngân hàng tích cực tìm kiếm khách vay, giảm lãi suất (SGTT).

– Chứng khoán quá hào hứng với triển vọng nới lỏng tiền tệ? (VnEconomy).

– Tiến hành khảo sát địa chất cho dự án metro Hà Nội (TT&VH).

VĂN HÓA-THỂ THAO

– Tìm thấy nhiều hiện vật văn hóa 3.000 năm trước (TTXVN). Các di tích, di vật ở đây có nguồn gốc từ thời tiền văn hóa Sa Huỳnh (nhưng hình ghi là lấy từ Internet thì không biết có phải liên quan tới bản tin đây?) =>

– Thành Nhà Hồ: chưa cần phải trùng tu (Tổ quốc).

– Có một Khánh Linh im lặng đến lạ… (TT&VH).

– Truy tìm kẻ “giết” phim truyền hình Việt Nam? (NB&CL).

<= Bà Phan Thị Mỹ Hạnh: “Truyện tranh hóa” các danh tác Việt Nam (TT&VH).

– Báo chí “lộ hàng” và chuyện thất thoát niềm tin (PNTP).

– BÁT NHÁO CHUYỆN ĐÀO TẠO NGHỆ SĨ – BÀI 3 – Mất tiền, mất sức vẫn… làng nhàng (PLTP).

– Hà Nội: Công trình nghìn tỷ lại dột, ngập (Gia đình). Chúng đốt tiền dân nghe như không! Nước lênh láng khắp sàn của tầng 1 và tầng âm 2 của Bảo tàng Hà Nội =>

– Bỏ mặc Karaoke?: Quy hoạch “rùa bò” ! (NLĐ).

– Phát hiện một bức tượng lạ (Thanh niên).

– Gian nan làm phim sử Việt: Dân ta đói sử ta (Thanh niên).

– Phỏng vấn ông Lê Minh Hoàng – giám đốc Sở Văn hóa – thể thao và du lịch tỉnh Kiên Giang: Cứu Hà Tiên thập cảnh (Tuổi trẻ).

11h30′:

– Trương Ngọc Ninh: Sốt ruột trước nhiều “hiện tượng” âm nhạc (TT&VH).

– Kinh hoàng những tin đồn khủng bố showbiz Việt (VnMedia).

22h00′:

– Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc – Người “Bắt mạch” cho nghệ sĩ (TT&VH).

– Ai Cập khai quật một bức họa niên đại 5.200 năm (TTXVN).

GIÁO DỤC-KHOA HỌC

– Giám thị ký nhầm, phụ huynh khiếu nại (Tuổi trẻ).  – Về vụ giám thị ký nhầm: sẽ đảm bảo quyền lợi tối đa cho thí sinh (Tuổi trẻ).

– Thầy giáo 12 năm liền đi “thi đại học” (Lao động).

– Giáo viên dạy học sinh gian lận trong thi cử (PLTP).

– Độc giả giới thiệu: Nữ sinh đi thi, cẩn thận với những “yêu râu xanh” đường dài (Quê hương ngày nay).  – Nữ sinh viên ở trọ nơm nớp lo bị hại (PLVN).

– Tố gạ tình, bị dọa “không cấp bằng tốt nghiệp” (PLTP).

– Vụ phạt HS phơi nắng: Xử lý DN gây ô nhiễm thế nào? (VTC).

– Nỗi ám ảnh nhà vệ sinh công cộng (Thanh niên).

– “Đã đến lúc VN cần chấp nhận hôn nhân đồng tính”? (TVN).

– Mất tiền vì xuất khẩu lao động chui (Thanh niên).

17h30′: – Phát hiện ra lỗi sai sót của đề Vật lý (Dân trí).

22h00′:

– 3 thí sinh thi lại môn Toán bằng đề dự trữ (Bee).

– Hơn 200 thí sinh bị nhầm mã đề vì lỗi in sao (VNE).

– Giáo viên chuyên ĐHSP Hà Nội: Đề thi Vật lý không sai! (VTC).

XÃ HỘI-MÔI TRƯỜNG

– Gót chân A-sin của hiệp sĩ đường phố (TT&VH).

– Chấn chỉnh y đức bác sĩ sau cái chết thiếu nữ 16 tuổi (VNE).  – Khởi tố kẻ hiếp dâm thiếu nữ ở Cà Mau (NLĐ).

– Vụ bắt trẻ quỳ trên vỏ sầu riêng: Bé Ngân bị hành hạ nhiều năm (PLTP). Bé Ngân vẫn còn nhiều thương tích trên mình (trái). Bà Sậm = >

– Đổ xô ra đường nhặt… “vàng” (NLĐ).

– Cam go cuộc chiến chống ma túy  —  (RFA).

– BAO GIỜ SÀI GÒN HẾT NGẬP? – BÀI 1 – 10 năm vã mồ hôi chống ngập (PLTP).

17h30′:

– Tai nạn giao thông nghiêm trọng, 1 người chết, 23 người bị thương (Thanh niên).   – Vụ tai nạn xe khách thảm khốc: Xe cố chạy sau khi bị hỏng? (Dân trí).

– Bộ Tư pháp vào cuộc vụ kỹ sư Lê Văn Tạch (NLĐ).

– Vụ thiếu nữ chết ở Cà Mau: Kỷ luật 5 người (NLĐ).

– Thấy nguy hiểm, dân dựa vào đâu? (Tuổi trẻ).

– Có nên coi mại dâm là một “nghề”? (Petrotimes).

22h00′:

– Những “cơn lốc” trầm, kỳ: “Ăn của rừng, rưng rưng nước mắt” (Dân Việt).

– Bước đầu xác định được tung tích cháu bé đẻ rơi trong nhà tạm giữ (GDVN).

QUỐC TẾ

– Nga, Nam Phi họp bàn giải pháp hòa bình ở Libya (TTXVN).  – Tripoli khẳng định đang thương lượng với phe nổi dậy  —  (RFI).

– Thái Lan: Chính phủ liên minh 5 đảng được thành lập (DVT).  – Nơi Ngọn triều Đỏ tràn qua (Tổ quốc).  – Campuchia hoan nghênh đảng Puea Thai thắng cử  —  (RFA).  – Đảng Vì nước Thái sẽ giải quyết xung đột Thái Lan-Campuchia (VOV).  –Người Việt ở Bangkok nói về bầu cử Thái  —  (BBC).  – Yingluck Shinawatra: từ kinh doanh đến chính trị  — (RFI).  – Thaksin: “Trở lại Thái Lan không phải là ưu tiên của tôi” (Tuổi trẻ). Thủ tướng tương lai Yingluck Shinawatra hầu như không có kinh nghiệm về chính trị =>

– Bà Suu Kyi rời Rangoon  —  (BBC).  – Bà Aung San Suu Kyi đi thăm các tỉnh  —  (RFI).

– EU cứu trợ lương thực khẩn cấp cho Triều Tiên (TTXVN).

– Những mối đe doạ đằng sau mức tăng trưởng cao của Trung Quốc —  (RFI).

– Tunisia mở phiên xử thứ nhì nhắm vào cựu Tổng thống ben Ali  —  (VOA).

– Nữ thủ tướng Thái: Ẩn số đẹp hay lá bài cuối cùng? (TVN).

– Thế giới 24h: Biển Hoa Đông dậy sóng (VNN).

11h30′:

– Nga – NATO vẫn bất đồng sâu sắc về chiến dịch Libya (Lao động).

– Pakistan mở chiến dịch gần biên giới Afghanistan (TTXVN).

– Italia: Biểu tình bạo lực phản đối đường sắt cao tốc (Lao động).

17h30′:

– Đại tá Gaddafi đã sẵn sàng ra đi (NLĐ).

– Bắc Triều Tiên tổ chức biểu tình lớn chống miền Nam  —  (VOA).

22h00′: – Chính phủ Libya không đàm phán tương lai Gaddafi (TTXVN).

* VTV1: + Chào buổi sáng – 04/07/2011 + Tài chính kinh doanh sáng – 04/07/2011.

* RFA: +Sáng 04-07-11; + Tối 04-07-11.

* RFI: 4-7-2011

Posted in Điểm tin ngày Ba Sàm | Leave a Comment »